Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 25: Làm Lao Công

Cài Đặt

Chương 25: Làm Lao Công

Trợ lý Hách đến để mời Lộ Nhân Giai ăn quà chiều.

Anh mang theo một chiếc đĩa đựng miếng bánh ngọt nhỏ trang trí dâu tây trông cực kỳ đáng yêu, tay kia xách một ly trà sữa. Quanh thân anh tỏa ra hào quang dịu dàng đầy tình mẫu tử, nụ cười rạng rỡ giáng lâm nơi cửa phòng, khiến Lộ Nhân Giai ngẩn ngơ cứ ngỡ như mình vừa nhìn thấy người mẹ ở tận thế giới bên kia.

"Chiều nay Lộ tổng để bồi dưỡng nhân viên công ty nên đã đặc biệt đặt đồ ngọt và trà sữa của tiệm Nguyên Lợi cho mọi người. Phần của Lộ tổng thì đưa cho Phùng thư ký, còn Phùng thư ký lại chuyển bánh và trà sữa cho tôi. Một mình tôi ăn không hết nên..." Trợ lý Hách nói đến đây, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khổ não.

Lộ Nhân Giai suýt thì không nhịn nổi, bán thảm là phạm quy nha anh ơi!

"Cảm ơn anh, trợ lý Hách, lúc nào cũng làm phiền anh rồi."

"Không cần cảm ơn, chúng ta là bạn bè mà." Hách Liên nở nụ cười ôn hòa, định mang đồ ăn vào trong phòng nghỉ.

Lộ Nhân Giai nghiêng đầu nhìn căn phòng tối tăm, nhỏ hẹp, trên mặt hiện rõ vẻ do dự.

Danh nghĩa là phòng nghỉ, chứ thực chất dùng từ phòng dụng cụ để mô tả nơi này thì hợp lý hơn. Cả căn phòng chỉ rộng chừng hai ba mét vuông, không có cửa sổ, nguồn sáng duy nhất là chiếc đèn nhỏ trên trần. Sát tường là đống chổi, hốt rác, cây lau nhà xếp chồng chất, không gian còn lại để cử động chỉ là một khoảng đất trống nhỏ ngay trước cửa. Trên đó đặt một chiếc ghế xếp nhỏ, đó chính là nơi Lộ Nhân Giai ngồi nghỉ lúc rảnh rỗi.

"Ngại quá ạ, chỗ này của tôi hơi đơn sơ, cũng không có chỗ đặt đồ ăn... Hay là chúng ta ra khu giải trí bên ngoài ngồi nhé?" Cô đánh bạo đề nghị.

Thân là lao công, làm vậy thực ra là vi phạm quy định. Lúc đào tạo, quản lý Vương đã nhắc đi nhắc lại rằng lao công có thể nghỉ ngơi nhưng chỉ được ở trong phòng nghỉ, không được tùy tiện ngồi ở bên ngoài, nếu bị phát hiện sẽ bị trừ lương. Tuy rất tuyệt tình, nhưng Lộ Nhân Giai không phải là không hiểu quy tắc này. Nhiều ngành dịch vụ đều như vậy, tầng lớp khách hàng tiếp xúc càng cao thì sự ràng buộc đối với nhân viên phục vụ nội bộ càng chặt chẽ, mục đích là thông qua việc quản thúc một bộ phận thấp kém để gián tiếp tôn vinh sự cao quý của khách hàng, thỏa mãn dục vọng quyền lực và cho họ trải nghiệm cảm giác ưu việt thượng đẳng.

Cô hiện tại vẫn là lính mới, lại định bụng làm việc lâu dài ở Sở Phong. Đã không thể thay đổi quy tắc thì chỉ còn cách tuân thủ thôi. Nhưng nếu là để tiếp trợ lý Hách, thì dù có bị trừ tiền cô cũng cam lòng.

Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.

Trợ lý Hách hiển nhiên biết rõ quy định đối với lao công. Trước đề nghị của cô, anh ôn hòa nhưng kiên quyết từ chối, rồi đôi chân dài sải bước tiến thẳng vào trong phòng nghỉ.

Hách Liên lắc đầu: "Đẹp hay không chỉ là thứ yếu, tôi thấy Lộ tiểu thư để nước tẩy 84 đã mở nắp cùng chỗ với nước tẩy bồn cầu, làm vậy rất nguy hiểm."

"Hả?"

"Đưa tay đây."

"?" Lộ Nhân Giai theo ý đối phương xòe tay ra, giây tiếp theo, lòng bàn tay trĩu xuống, trợ lý Hách đã đặt đĩa bánh nhỏ vào tay cô.

Tiếp sau đó, ly trà sữa bên tay phải của anh cũng được nhét vào tay cô luôn. Chờ đến khi cả hai tay cô đều đầy ắp, Hách Liên cúi đầu, cởi khuy măng sét áo sơ mi, xắn tay áo lên đến khuỷu tay, lại nới lỏng chiếc cà vạt vướng víu trước ngực, vắt nó lên vai.

Sau đó, với tạo hình có chút phong trần mới mẻ này, chàng trai ngồi thụp xuống, đeo đôi găng tay bảo hộ lao động bẩn thỉu vào và bắt đầu tự tay sắp xếp lại đống dụng cụ trong góc cho cô.

"Thành phần chính của nước tẩy 84 là Natri hypochlorite, khi trộn lẫn với các chất tẩy rửa có tính axit như nước tẩy bồn cầu sẽ sinh ra khí Clo độc hại. Để an toàn, Lộ tiểu thư tốt nhất đừng để chúng cạnh nhau, tránh trường hợp chất lỏng bị rò rỉ gây hại cho sức khỏe."

Anh ôn tồn giải thích, động tác tay cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ vài đường cơ bản đã vặn chặt nắp, dời bình, phân loại quy hoạch xong xuôi. Hơn nữa, không biết có phải ảo giác không, nhưng mấy cái dụng cụ qua tay anh sắp xếp lại trông còn toát ra một vẻ thẩm mỹ lạ kỳ, lẽ nào trợ lý Hách là một bậc thầy cắm hoa ẩn danh?

Không đúng, đây không phải trọng điểm! Trợ lý Hách rõ ràng là khách, sao cô có thể để anh ấy làm việc được!

Lộ Nhân Giai phản ứng lại, bưng đĩa bánh tiến lên hai bước, hốt hoảng lên tiếng: "Mấy cái này bẩn lắm, trợ lý Hách anh mau bỏ xuống đi, lát nữa để tôi dọn."

"Không sao, tôi chỉ tiện tay thôi... Đừng nhìn tôi thế này, thực ra tôi làm việc nhà rất giỏi đấy. Lộ tiểu thư đứng xa ra một chút, mau ăn bánh đi. Bánh làm từ kem đấy, không ăn ngay là nó tan hết bây giờ."

"Hả?"

Được anh nhắc nhở, Lộ Nhân Giai cúi đầu nhìn, đúng thật, miếng bánh vừa nãy còn đứng vững như cây tùng nhỏ, giờ đã sụp xuống một góc, biến thành một đống kem nửa tan nửa không. Để tránh kem chảy tràn ra khắp nơi, Lộ Nhân Giai chỉ đành cầm thìa nhựa, lệ tuôn trong lòng mà xúc một miếng lớn tống vào miệng.

Bánh kem tan ngay trong miệng, mát lạnh mượt mà, mang theo hương thơm thanh khiết của trái cây, vị ngọt lịm lan tỏa khắp khoang miệng rồi hội tụ nơi đầu lưỡi, tạo nên một dư vị tuyệt vời dài lâu.

Ngon quá... Miếng bánh này thực sự quá mỹ vị!

Lộ Nhân Giai hận vốn từ vựng nghèo nàn của mình, càng sỉ vả cái tính thèm ăn, thế mà vừa ăn là không dừng lại được, chỉ vài miếng đã xử gọn cả miếng bánh! Nhưng mà cái tiệm này làm bánh ngon thật, chất lượng thế này cô có thể đánh chén thêm ít nhất ba miếng nữa!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sau khi bình tĩnh lại từ sự hưng phấn do mỹ thực mang lại, Lộ Nhân Giai nhìn bóng lưng bận rộn của trợ lý Hách, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ suy tư, món điểm tâm ngon thế này, mỗi người một miếng thì một người đàn ông trẻ tuổi như trợ lý Hách không lý nào lại ăn không nổi.

Vậy nên miếng bánh này thực ra là anh cố ý để dành cho cô?

Lộ Nhân Giai chợt nhận ra, rồi sau đó là cảm động dâng trào. Trợ lý Hách đúng là người tốt. Không ngoa khi nói rằng, có thể tình cờ kết bạn được với Hách Liên là điều may mắn nhất từ khi cô xuyên không đến giờ! Lộ Nhân Giai thầm thề trong lòng, sau này phát đạt nhất định phải đối xử thật tốt với anh để báo đáp ân tình này!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc