Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này, lao công tân thủ Lộ Nhân Giai đã dọn dẹp xong tầng 39 và chuyển xuống Địa ốc Hâm Nguyên ở tầng dưới.
Lúc trước làm ở tầng 39 nhập tâm quá nên quên mất thời gian, hiện tại còn chưa đầy 10 phút nữa là đến 9:30, cô phải tranh thủ dọn sạch sàn nhà trước khi văn phòng Hâm Nguyên đầy người. Còn về kính trong phòng, gạch men và các chi tiết khác, hôm nay chắc chắn không kịp, đành để ngày mai tính tiếp.
Haiz, bận quá đi mất!
Lộ Nhân Giai hì hục mang theo dụng cụ vệ sinh chạy tới chạy lui giữa hai tầng lầu. Quét xong văn phòng thì quét nhà vệ sinh, quét xong nhà vệ sinh thì nghỉ một lát, rồi lại đứng dậy tiếp tục chiến đấu với khu nghỉ ngơi. Sau khi ba khu vực lớn đã sạch sẽ, còn có mặt sàn hành lang cần cô lo, lối cầu thang cần cô quét...
Sáng ngày đầu tiên, ngoại trừ việc phân tâm để mắt đến động tĩnh của Thịnh Kiêu và Tô Noãn Noãn, cô cơ bản chẳng làm gì khác ngoài việc tập trung dọn dẹp vệ sinh. Tuy mệt, nhưng thành quả lại rất mỹ mãn.
Đến giờ cơm trưa, cô quét nốt đống rác cuối cùng trong lối đi, tháo mũ và găng tay bước ra khỏi phòng dụng cụ, hiện ra trước mắt cô là một thế giới mới sạch sẽ đến mức như đang phát sáng bling bling.
Hô, dọn dẹp vệ sinh thật là giải tỏa áp lực!
Cô vươn vai sảng khoái, lấy điện thoại ra bấm vài cái, thấy có mấy tin nhắn WeChat mới. Lộ Nhân Giai mở tin nhắn ra, hai tin đầu tiên đến từ dì Điền, lao công phụ trách tầng 10-11:
[Vừa nãy tôi thấy Cố tổng tìm Bạch Thiển Thiển trò chuyện vài câu, không biết nói gì mà Bạch Thiển Thiển cười rồi.]
[Như vậy có tính không?]
Lộ Nhân Giai đọc xong liền nhíu mày, chỉ đơn thuần nhắc đến việc nam nữ chính nói chuyện với nhau, nữ chính còn cười, tình tiết kiểu này trong tiểu thuyết có thể tìm thấy ở tám chục chỗ, nếu không nêu rõ nội dung trò chuyện thì đây là thông tin vô dụng!
Tuy nhiên, dù sao đây cũng là lần đầu dì Điền gửi tin báo cho cô, vẫn nên có sự khích lệ thích hợp. Nghĩ vậy, cô gửi một bao lì xì 1 tệ qua, lạch cạch gõ chữ:
[Hơi miễn cưỡng, nhưng dù sao cũng cảm ơn dì. Nếu lần sau dì có thể miêu tả cụ thể hơn thì tốt quá.]
[Ngoài ra, nếu họ có hành vi gì kỳ lạ hoặc Khoa Kỹ Cố Thị có hoạt động lớn như team building chẳng hạn, dì cũng có thể nói với cháu, cháu sẽ trả phí bồi dưỡng cho dì.]
[Biết rồi.] Dì Điền nhanh chóng hồi đáp.
[Báo cáo như thế này được không cháu?]
Được, đương nhiên là được!
Phát hiện miêu tả của dì Khâu trùng khớp rất cao với một đoạn trong tiểu thuyết, Lộ Nhân Giai hưng phấn vỗ đùi cái đét, lập tức gửi bao lì xì 5 tệ qua.
[Báo cáo của dì vô cùng hoàn hảo! Hy vọng dì Khâu tiếp tục phát huy, nếu thấy tình huống đặc biệt gì xin hãy báo cho cháu ngay, sẽ có hậu tạ!]
[Biết rồi, dì sẽ làm thế.]
Dì Khâu nhanh chóng nhận lì xì và gửi cho Lộ Nhân Giai một biểu tượng "bắt tay".
Đúng là một cuộc giao dịch vui vẻ!
Tuy chọn địa điểm làm việc ở tầng 38, 39 nhưng điều đó không có nghĩa là Lộ Nhân Giai sẽ bỏ qua ví tiền của hai vị tổng tài còn lại. Cô chỉ có một mình, canh chừng hai tổng tài đã là cực hạn, vì vậy sau khi cân nhắc tổng thể, cô quyết định bỏ ra chút tiền nhỏ, giao phó sứ mệnh canh chừng hai vị tổng tài kia cho hai bà dì lao công mới quen.
Yêu cầu của cô cũng không quá đáng, chỉ cần hai dì lưu tâm một chút đến động tĩnh của nam nữ chính tiểu thuyết khi làm việc, rồi kể lại những gì nghe được thấy được cho cô để cô có thể nắm bắt kịch bản đang diễn tiến tới đâu là được. Còn những việc khác như theo dõi bám đuôi, thám thính tình báo, quay lén ghi âm... cô tuyệt đối không dám để các dì làm, dù sao đây cũng là xã hội pháp trị, làm quá tay rất dễ bị tóm!
Bỏ ra một ít tiền nhỏ mà đổi lại được sự tiện lợi to lớn và cơ hội kinh doanh liên tục, cô đúng là một kẻ lanh lợi!
...
Buổi chiều, vẫn là dọn dẹp vệ sinh.
Nhờ có nền tảng đã dọn từ sáng nên lần này công việc của Lộ Nhân Giai nhẹ nhàng hơn nhiều. Cô cầm chổi và đồ hốt rác, dọn sạch cái sân thượng chưa kịp làm lúc sáng, sau đó đẩy xe nhỏ vào nhà vệ sinh thay toàn bộ túi rác buổi sáng. Khi đẩy xe rác đến địa điểm quy định, việc hôm nay của cô cũng coi như hoàn thành gần xong.
Cuối cùng cũng có thời gian rảnh, Lộ Nhân Giai trốn vào phòng nghỉ bắt đầu làm việc riêng.
Buổi chiều, hai bà dì bị cô mua chuộc lại lần lượt gửi thêm vài tin nhắn. Cô mở tiểu thuyết trong đầu ra, đối chiếu với những tình báo mới nhận được từ hai tay trong, với thái độ tỉ mỉ nghiêm cẩn như làm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm để so khớp từng điều một.
Cuốn “Võng du: Nhất Tiếu Giang Hồ” ở tầng 11 do thông tin dì Điền đưa quá mơ hồ nên tạm thời chưa có tiến triển. Ngược lại, cuốn “Người tình hợp đồng của Tổng tài lạnh lùng”, nhờ cuộc điện thoại buổi sáng làm mốc, kết hợp với vài chuyện nhỏ xảy ra buổi chiều, Lộ Nhân Giai nhanh chóng định vị được tiến trình phát triển hiện tại của cuốn truyện.
Nam nữ chính vì nhiều nguyên nhân mà rơi vào chiến tranh lạnh. Nam chính Lâm Tử Trăn có việc đi công tác, nữ chính Cố Chiêu Chiêu nản lòng thoái chí, khóc lóc đốt đi cuốn nhật ký thầm mến của mình, dưới sự cổ vũ của nam phụ Chử Ngôn, cô quyết định chia tay với Lâm Tử Trăn.
Giai đoạn này, vị có tiền vẫn đang đi công tác bên ngoài, còn nữ chính tuy vẻ ngoài hào nhoáng nhưng thực tế cũng là kẻ nghèo rớt mồng tơi, chẳng xơ múi được gì từ cô ấy cả. Ừm, nếu đã vậy thì cứ gác cuốn này sang một bên đã. Đợi Lâm Tử Trăn công tác về, tiểu thuyết bước vào giai đoạn truy thê hoành tá tràng, cơ hội kiếm tiền sẽ nhiều lên, trước lúc đó chỉ cần giữ quan sát là được.
Đang lên kế hoạch cho tương lai thì cửa phòng nghỉ đột nhiên bị ai đó gõ "cộc cộc" hai tiếng.
"Ai thế?"
Lộ Nhân Giai cất điện thoại, đi tới mở cửa. Bên ngoài phòng nghỉ, cùng với ánh đèn hành lang rọi vào mắt cô là dáng người cao ráo, tuấn tú của trợ lý Hách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)