Nam Bùi vừa nói dứt câu, Lục Bách Nhiễm đã triệt để ngây người tại chỗ.
Cái câu ‘không có cậu, công ty vẫn có thể kiếm ra tiền’ kia, tương đương với việc phủ nhận hoàn toàn giá trị của Lục Bách Nhiễm.
Đồng thời cũng có nghĩa, Nam Bùi từ ‘Bá Nhạc’ của Lục Bách Nhiễm đã trở thành cấp trên của y, Lục Bách Nhiễm cũng không còn chút xíu đặc biệt nào trong mắt cậu nữa.
Không có y, Nam Bùi có thể tìm người mới, dựa vào năng lực của cậu, lại nâng thêm một người thành minh tinh lưu lượng nổi tiếng cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Nhưng nếu như không có Nam Bùi, Lục Bách Nhiễm chắc chắn không thể nổi tiếng nhanh như vậy, có nhiều kịch bản tìm tới cửa như vậy.
Lục Bách Nhiễm hé hé miệng, nhưng mọi lời nói đều tắc trong cuống họng.
Cuối cùng, y cất giọng có chút khàn khàn, nói, “Nam Bùi……Anh thật sự muốn làm như vậy sao?”
“Tôi giống đang đùa lắm hả?”
Nam Bùi lạnh lùng nói xong, quét mắt nhìn một vòng người trong phòng họp, bình tĩnh nói, “Tôi không muốn nói lời thừa nữa, mọi người mau xem cho xong kế hoạch trong tay, có câu hỏi gì thì nhanh chóng hỏi đi……”
Lục Bách Nhiễm đứng một bên, còn muốn nói gì đó, lại đột nhiên phát hiện dường như mình bị một bức tường vô hình chặn lại, y và Nam Bùi bị ngăn cách bởi một hố sâu không cách nào vượt qua.
Không chỉ mình Lục Bách Nhiễm, những người còn lại trong phòng họp cũng đều hiểu được, Nam Bùi đã hoàn toàn từ bỏ tình cảm dành cho Lục Bách Nhiễm rồi.
Nhưng bọn họ không hiểu sao lại cảm thấy……
Một Nam Bùi như vậy thật ngầu.
Họp xong, Nam Bùi lập tức rời khỏi, Lục Bách Nhiễm còn muốn nói gì đó với cậu, lại bị cậu trực tiếp lờ đi.
Lục Bách Nhiễm đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Nam Bùi, siết chặt nắm tay, môi mím lại thành một đường, khó được lộ ra vẻ mặt tổn thương.
Y vẫn chưa muốn tin, Nam Bùi lại đột nhiên trở nên vô tình như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)