Ba chữ ‘Không thì sao’ này ngay lập tức khiến Đoàn Hành sững người, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Nam Bùi thâm tình dịu dàng trước kia đã biến thành lạnh nhạt vô tình, lúc nói ra ba chữ ấy thậm chí trên mặt còn mang theo nụ cười tràn ngập vẻ trào phúng.
Môi Đoàn Hành run run, ngón tay dùng sức siết chặt, nhìn chằm chằm Nam Bùi, từng từ từng chữ nói, “Nam Bùi, anh nhẫn tâm như vậy à?!”
Quản lý Nguyễn đứng kế bên nhìn một màn này, trong lòng đã hiểu, Nam Bùi đã không còn tình cảm gì với Đoàn Hành nữa rồi.
Đoàn Hành mà còn náo loạn nữa, không khéo Nam Bùi lại làm ra chuyện càng tuyệt tình hơn ấy chứ, nghĩ đến đây, quản lý Nguyễn không khỏi sợ run một trận.
Ông tiến lên trước một bước, ngăn Đoàn Hành đang kích động lại, những người còn lại thấy thế cũng giúp một tay, chặn giữa Đoàn Hành và Nam Bùi.
Nhưng trung tâm cơn bão là Nam Bùi lại có vẻ hết sức ung dung.
“Nhẫn tâm?” Nam Bùi nhẹ mấp máy môi, khẽ nâng đôi mắt hẹp dài xinh đẹp lên, cất giọng dễ nghe lại đong đầy chế nhạo, “Chỉ thu hồi ưu đãi dành cho cậu thôi, đã bị gọi là nhẫn tâm ấy hả?”
Đoàn Hành nhất thời không nói nên lời.
Thế nhưng trước khi mơ ước ấy thành hiện thực, Đoàn Hành lại tự tay đẩy Nam Bùi ra xa khỏi mình.
Cậu ta biết, hết thảy mọi thứ trước mắt đều là do cậu ta mà ra.
“Nam Bùi……Xin lỗi anh.” Đoàn Hành mềm giọng xuống, bởi vì biết tức giận, phẫn nộ cũng chẳng giải quyết được gì.
Giọng điệu cậu ta lúc này chỉ còn lại hèn mọn hy vọng níu kéo được tình cảm của Nam Bùi thôi, “Tôi biết trước kia tôi không đủ trân trọng anh, làm ra những chuyện khiến anh tổn thương, nhưng đó không phải là ý định ban đầu của tôi. Tôi chỉ là……chỉ là vì thích anh, nên mới muốn khiến anh để ý tới mình thêm một chút thôi.”
Mọi người nghe vậy, đều đồng loạt giật mình.
Tuy họ cũng nhìn ra được là Đoàn Hành thích Nam Bùi đấy, nhưng khi cậu thiếu niên cao ngạo lạnh lùng ấy chính miệng nói ra chuyện này, lại vẫn mang đến sức công kích cực lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)