Hoắc Nghiêu lái xe, đưa Nam Bùi tới trước cửa rạp chiếu phim.
Nam Bùi đã dùng xong bữa sáng Hoắc Nghiêu mua cho mình lúc ở trên xe rồi, sau khi xuống xe, Hoắc Nghiêu vẫn rất tự nhiên ôm eo cậu.
Sau đó, anh lấy ra một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau khóe môi cho cậu.
Nam Bùi thoáng ngây người, lập tức nhìn về phía Hoắc Nghiêu, có chút kinh ngạc nói, “Cái đó……Bây giờ không có ba người kia ở đây, anh không cần phải diễn nữa đâu.”
Hoắc Nghiêu cong khóe môi, nhíu mày hỏi, “Sao thế, em không hài lòng với biểu hiện của tôi à?”
Nam Bùi buột miệng đáp, “Đương nhiên hài lòng.”
Nói xong, cậu mới nhận ra có lẽ Hoắc Nghiêu không phải đang hỏi về biểu hiện trước mặt ba vị nam chính hồi nãy, mà là biểu hiện của anh với tư cách một người ‘bạn trai’.
Nhận thức được điểm này, vành tai Nam Bùi không biết vì sao hơi hơi nóng lên.
Vừa rồi quá nhập tâm vào vai diễn, đến tận giờ Nam Bùi mới phát hiện Hoắc Nghiêu đối xử với mình quá tốt, tốt đến giống như một người bạn trai thực thụ vậy.
“Ý của em là……” Nam Bùi nuốt một ngụm nước miếng, có chút căng thẳng nói, “Cảm ơn anh đã phối hợp với em chọc tức ba người kia.”
Động tác này khiến bầu không khí giữa hai người càng thêm vi diệu.
Nam Bùi dù biết rõ Hoắc Nghiêu không phải bạn trai thực sự của mình, nhưng vẫn không ngăn được nhịp tim tăng tốc.
Thậm chí lúc thanh toán, trong lòng cậu cũng dâng lên lỗi giác ‘mình đang chi tiền cho bạn trai mình’.
Mà lỗi giác này, cũng khiến Nam Bùi phát hiện, hóa ra chi tiền cho người khác cũng là một loại vui vẻ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)