Trước ánh mắt kinh ngạc đến chấn động của ba người, Nam Bùi vui vẻ nhận lấy đồ ăn sáng Hoắc Nghiêu mua cho mình.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt là cảm xúc chỉ đối phương mới hiểu, nhất thời, xung quanh như được bầu không khí ấm áp bao trùm.
Tống Cảnh Sâm mở to mắt, cảnh tượng này kí..ch thích thần kinh hắn, khiến hắn thiếu chút nữa ném đi bó hoa trong tay.
Đoàn Hành siết chặt nắm tay, mắt nhìn chằm chằm hai người kia, nhíu mày, gấu bông đang ôm trong lòng cũng suýt rơi xuống đất.
Trong ấn tượng của cậu ta, hai người này cùng lắm chỉ là bạn bè thôi.
Nhưng bây giờ nhìn lại, hình như không đơn giản như thế.
Lục Bách Nhiễm mím môi, tuy không nói gì, nhưng mắt cũng nhìn thẳng vào hai người, như đang đợi lời giải thích của Nam Bùi.
“À, tôi và Hoắc Nghiêu……” Hầu kết Nam Bùi trượt lên trượt xuống, để lộ ra ánh mắt hoảng loạn, thậm chí không dám nhìn thẳng vào ba vị nam chính, “Thật ra chúng tôi là……”
Hoắc Nghiêu trông thấy biểu cảm này của Nam Bùi, khóe môi nhịn không được cong lên —- Anh biết vì sao Nam Bùi lại muốn anh đóng giả làm người yêu mình, mà lúc này, ở trước mắt anh, Nam Bùi đang thể hiện diễn xuất tinh xảo của cậu.
Vì thế, Hoắc Nghiêu cũng rất ăn ý bắt đầu phối hợp. Anh nhìn về phía Nam Bùi, dịu dàng lại kiên định nói, “Bùi Bùi, em nói cho họ biết quan hệ của chúng ta, để họ chết tâm đi.”
Vừa nghe câu này, trong đầu ba vị nam chính đồng loạt vang lên hồi chuông cảnh báo. Mỗi người đều không nhịn được tiến lên một bước, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Nam Bùi.
“Nam Bùi, tên này nói vậy rốt cuộc là có ý gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)