Tống Cảnh Sâm kêu tài xế lái xe, còn không ngừng thúc giục.
Tốc độ xe cực nhanh, xuyên qua từng con từng con đường một, nhanh như chớp hướng về phía nhà họ Nam.
Candy bị dọa ngu người, mấy lần cua quẹo khiến cô suýt chút nôn cả ra ngoài.
Nhưng Tống Cảnh Sâm lại không chút phản ứng, sắc mặt xanh xám, đáy mắt chỉ có phẫn nộ, giận dữ, tay siết chặt di động, gửi từng tin từng tin nhắn cho Nam Bùi, lại mãi vẫn không nhận được hồi âm, gọi điện cũng không ai nhấc máy.
Vài phút sau, xe đã tới trước biệt thự nhà họ Nam.
Tống Cảnh Sâm nhanh chóng xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa lại.
Hắn khống chế cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, đi đến trước cửa nhà họ Nam, hít một hơi thật sâu, vươn tay nhấn chuông.
“Không phải cậu nói vẫn luôn đợi tôi tới à?” Tống Cảnh Sâm hồi thần, nhớ lại mục đích mình tới đây, nhíu mày nói, “Tôi có chuyện muốn hỏi cậu!” Giọng điệu có chút hung dữ.
Nam Bùi mờ mịt nhìn hắn, “Chuyện gì vậy?”
Thấy Nam Bùi một bộ cái gì cũng không biết, ngón tay Tống Cảnh Sâm co chặt, giơ hộp quà trong tay tới trước mặt Nam Bùi, lạnh giọng hỏi, “Cậu tặng tôi cái này là có ý gì?!”
Nam Bùi nghe vậy, khẽ cụp mắt, đáp, “Em đã lựa chọn từ bỏ anh rồi, nên món quà này, cứ xem như quà tạm biệt em dành tặng anh đi……”
“Cậu từ bỏ cái gì? Ai cho phép cậu từ bỏ hả?!” Tống Cảnh Sâm nghe Nam Bùi nói xong, tức không có chỗ phát tiết, “Còn nữa, cậu xác định đây là quà tặng tôi à??”
Nói rồi, Tống Cảnh Sâm lôi lọ nước hoa ra, đưa tới trước mặt Nam Bùi, nghiến răng, chua lè chua lét nói, “Tôi có dùng mùi nước hoa này bao giờ đâu, chữ cái khắc dưới đáy lọ cũng không phải tên tôi…… LBR là ai hả? Cậu tốt nhất là giải thích rõ ràng cho tôi!”
Nam Bùi trông thấy lọ nước hoa, đáy mắt xẹt qua một tia kinh hoảng, nuốt một ngụm nước miếng, lắp ba lắp bắp nói, “Anh… Anh Cảnh Sâm, anh nghe em giải thích đã, nước hoa này là… là……”
Thấy điệu bộ thất kinh của Nam Bùi, lửa giận trong lòng Tống Cảnh Sâm càng đốt càng vượng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)