Tống Cảnh Sâm không ngờ Nam Bùi lại tặng nước hoa cho mình, vươn tay cầm lọ nước hoa kia ra, mở nắp ngửi thử một cái.
Mùi gỗ cao cấp chầm chậm lan tỏa trong phòng, mang theo cảm giác ấm áp.
Tống Cảnh Sâm ngẩn người.
Trước giờ hắn chưa từng dùng nước hoa thiên hướng ấm áp thế này bao giờ, nước hoa hắn dùng vẫn luôn là mùi hương quyến rũ, thành thục.
Chẳng lẽ Nam Bùi mua nhầm?
Candy ngửi thấy mùi nước hoa kia, cũng có chút kinh ngạc, bởi vì cô biết Nam Bùi nắm rất rõ sở thích của Tống Cảnh Sâm, đến cô còn biết loại nước hoa Tống tổng hay dùng là gì, Nam Bùi sao có thể nhớ nhầm như vậy được?
Có điều, cho dù là thế, nhận được quà Nam Bùi tặng vẫn khiến Tống Cảnh Sâm hết sức vui vẻ.
Hắn cầm lọ nước hoa trong tay chơi đùa, ngón tay chạm tới phần đáy, đột nhiên cảm nhận được chút gồ ghề, hình như có chữ khắc dưới đó thì phải.
Một cảm giác không lành đột nhiên nảy lên trong lòng hắn.
‘LBR’……
Chắc không phải là……
Tống Cảnh Sâm nghĩ đến gì đó, sắc mặt khẽ biến, chân mày nhíu chặt, đặt lọ nước hoa xuống, cầm bức thư trong hộp lên.
Tống Cảnh Sâm mở phong bì, lấy lá thư bên trong ra, chầm chậm lật mở.
Hàng chữ đầu tiên đập vào mắt hắn —-
[Lục Bách Nhiễm thân ái……]
Suy nghĩ trong đầu Tống Cảnh Sâm ứng nghiệm rồi*.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)