“Bốn……bốn quyển tiểu thuyết á?!” Nam Bùi nghe vậy, không khỏi mở to hai mắt.
Lời hệ thống nói tựa như sấm sét, nổ tung trong đầu cậu, vô số mảnh ký ức cũng theo đó nhảy ra. Chỉ là Nam Bùi còn chưa có cách nào ghép tất cả những mảnh vỡ ấy lại với nhau. Nhưng một suy đoán đáng sợ đã xẹt qua tâm trí cậu.
Hệ thống vậy mà lại có cùng suy nghĩ như cậu. Nó trầm mặc giây lát, sau đó nói, “Ừ, quả thật là bốn quyển tiểu thuyết. Sở dĩ nói không dám xác định đây là tin tốt hay tin xấu, là bởi vì……tôi còn chưa biết được mối liên hệ của cậu với quyển tiểu thuyết thứ tư này.”
Không sai, hệ thống và Nam Bùi đều đang nghĩ đến một việc, nếu như khu dữ liệu thừa ra chính là quyển tiểu thuyết thứ tư……
Vậy liệu Nam Bùi có phải là người thuộc quyển tiểu thuyết ấy không?
Cậu là nhân vật nào trong đó?
Hay……đây chỉ là trùng hợp, Nam Bùi chỉ là một người ngoại lai thôi?
“Ta và quyển tiểu thuyết thứ tư……” Nam Bùi đờ đẫn ngồi trước bàn làm việc, con ngươi không ngừng rung động, giọng nói cũng theo đó run run, “Có thể có liên hệ gì được chứ? Ta nhớ rõ ràng mình xuyên tới đây mà!”
“Vậy cậu có còn nhớ được những ký ức trước khi mình xuyên tới đây không?” Hệ thống đột nhiên hỏi, “Chi tiết một chút, như là ở thế giới cũ cậu có từng thích ai không ấy.”
Nam Bùi ngây ra giây lát, sau đó kinh ngạc mở to hai mắt.
Cậu chỉ nhớ trước khi mình xuyên qua là một diễn viên, không cha không mẹ thôi, còn đâu cả cuộc đời đều là một mảnh mơ hồ.
Muốn tỉ mỉ nhớ lại một chi tiết nào đó, làm sao cũng không thể nhớ ra được.
“Lẽ nào ý mi là……” Nam Bùi không dám tin hỏi, “Ta thật ra, không phải xuyên tới đây?”
Trong tranh, Hoắc Nghiêu ngồi dưới đất trong một thư viện, lưng dựa vào giá sách, cổ áo sơ mi cởi vài khuy……
Nhìn từ bố cục, đường nét, phong cách vẽ thì rõ ràng bức tranh này là từ tay Nam Bùi mà ra. Nhưng từ ngày Nam Bùi tới thế giới này tới giờ, rõ ràng chưa từng vẽ bức thứ hai.
Cũng chính bởi nguyên nhân này nên sau khi biết được có quyển tiểu thuyết thứ tư, Nam Bùi và hệ thống mới không hẹn mà cùng nghi ngờ Nam Bùi có quan hệ với quyển tiểu thuyết ấy.
Nếu không, không thể giải thích được chuyện này.
Nam Bùi xem xong bức tranh, ngón tay đều run lên.
Khoảng thời gian này, cậu vẫn luôn nghĩ mình là một kẻ ngoại lai, nhưng đối diện bức tranh kia, càng lúc càng nhiều mảnh vụn ký ức len lỏi vào đầu cậu.
Lần đầu tiên gặp ba mẹ, trong lòng Nam Bùi đã nảy sinh cảm giác thân thiết, thậm chí có chút nhớ nhà.
Lần đầu tiên gặp Hoắc Nghiêu, Nam Bùi đã không nhịn được tới gần anh, vô thức tin tưởng anh.
Lần đầu tiên tới khu bắc thành phố Lục Tấn, Nam Bùi cảm thấy quen thuộc với mỗi một thứ ở đây, như là đã từng trông thấy vậy.
……
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)