Nam Bùi nhìn Hoắc Nghiêu từ khoảng cách gần, lực chú ý bị gương mặt điển trai của anh thu hút, bên tai là câu nói đầy dịu dàng của anh.
Bầu không khí vào khoảnh khắc này cũng trở nên ấm áp, cả khu vườn treo đều chìm trong yên lặng, yên lặng tới mức Nam Bùi thậm chí nghe được cả nhịp đập trái tim mình.
Cậu nuốt một ngụm nước bọt, mím mím môi, trong lòng thầm vui vẻ vì câu nói của Hoắc Nghiêu.
“Khụ, thật ra……” Nam Bùi nhẹ nhàng thanh cổ họng, khống chế cảm xúc căng thẳng mà bầu không khí ái muội này mang lại, nói, “Tôi cũng mong đợi không biết anh có chuẩn bị quà cho mình không……”
Hoắc Nghiêu nhìn Nam Bùi, đôi mắt hẹp dài mang theo mấy phần kỳ vọng, “Vậy cậu có hài lòng không?”
“Hài lòng lắm.” Nam Bùi cong môi, nhìn Hoắc Nghiêu, chầm chậm nói, “Đây là món quà bất ngờ nhất tôi từng được nhận.”
“Về sau sẽ còn nhiều nữa.” Hoắc Nghiêu đột nhiên nói ra một câu Nam Bùi không hề ngờ đến như thế.
Nhịp tim mới tạm bình ổn của Nam Bùi, sau khi nghe xong lời Hoắc Nghiêu nói, lại lần nữa tăng tốc.
Cậu ngơ ngác nhìn Hoắc Nghiêu, nhất thời đoán không ra anh nói vậy là có ý gì.
Nhưng cậu vẫn vì thế mà cảm thấy mừng rỡ, mong đợi.
Sau tiết mục tặng quà lẫn nhau, hai người bắt đầu dùng bữa.
Hoắc Nghiêu chuẩn bị bữa tiệc kiểu Pháp cho Nam Bùi, các món ăn được chế biến cầu kỳ, hương vị đẳng cấp, lại được cảnh trí xung quanh tô điểm, khiến bầu không khí càng thêm ấm áp.
Nam Bùi bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng được dùng bữa, chẳng để ý nổi hình tượng nữa.
Hoắc Nghiêu thấy cậu như vậy, bật cười thành tiếng, “Trông cậu lúc này chẳng giống một cậu ấm nhà giàu gì cả.”
Cùng lúc ấy, Hoắc Nghiêu dùng một tay nhẹ nhàng nâng cằm Nam Bùi lên.
Nam Bùi không cách nào nhìn sang hướng khác, chỉ có thể nâng mắt nhìn về phía Hoắc Nghiêu, chỉ thấy đối phương nghiêm túc quan sát khóe miệng mình, động tác lau chùi vừa tỉ mỉ vừa cẩn thận.
Có một khoảnh khắc, ngón tay dài mảnh của Hoắc Nghiêu cách khăn giấy sượt qua môi Nam Bùi.
Cậu vô thức nuốt một ngụm nước miếng, sau đó không nhịn được hướng mắt về phía môi Hoắc Nghiêu.
Dáng môi Hoắc Nghiêu rất đẹp, còn đẹp hơn cả ba vị nam chính, màu môi hơi nhạt, lúc mím lại có chút lạnh lùng, nhưng khi nhiễm lên mấy giọt rượu vang lại trở nên đỏ mọng.
Nam Bùi đột nhiên rất muốn biết nếu mình chạm vào môi Hoắc Nghiêu thì sẽ có cảm nhận thế nào?
Vị tổng tài lạnh lùng ấy, đôi môi liệu có giống như con người anh, vừa mềm mại lại mẫn cảm không?
Nếu như cậu chạm vào, Hoắc Nghiêu sẽ có phản ứng ra sao?
Suy nghĩ lung tung vớ vẩn này hiện lên trong đầu Nam Bùi, khiến cậu nhất thời đỏ mặt tim đập loạn.
Càng đáng sợ là, cậu thế mà lại không hề bài xích suy nghĩ ấy.
Hoắc Nghiêu thấy Nam Bùi nhìn chằm chằm môi mình, không khỏi nhướn mày, khó hiểu hỏi, “Sao thế, trên môi tôi có dính gì à?”
“Không, không có.” Nam Bùi có chút lắp bắp đáp, “Tôi chỉ……”
Còn chưa nói hết câu, hai mắt cậu đã đột ngột mở to.
Bởi vì cậu trông thấy, Hoắc Nghiêu dùng tờ khăn giấy trong tay tùy tiện quẹt vài cái trên môi, chính là tờ khăn giấy vừa nãy dùng lau miệng cho Nam Bùi, chỉ là đổi mặt khác thôi.
Nam Bùi khó khăn nuốt một ngụm nước miếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)