Ngô Duy An liếc nhìn một cái, vội cúi đầu xuống rồi lại co rụt về phía đệ đệ.
Ngọc Phúc xị mặt, không nói không rằng lấy đi chiếc lò sưởi xấu xí của Ngô Duy An.
Bàn tay Ngô Duy An trống không, vẫn giữ nguyên tư thế năm ngón tay cầm nắm.
Ngọc Phúc nhìn một lúc rồi nhét lò sưởi của Kỷ Vân Tịch vào tay hắn.
Cảm giác đầu tiên khi tay chạm vào là ấm áp như thể mùa xuân, còn mang theo hương thơm thoang thoảng của nữ tử.
Đương nhiên điều khiến người ta động lòng nhất là vô số hạt phỉ thúy, ngọc thạch được tô điểm ở phía trên.
Ngô Duy An bất giác nắm chặt.
Đôi mắt Kỷ Vân Tịch trong suốt, nói với hắn: “Cái này của ta ấm hơn một chút.”
Dáng vè của Ngô Duy An giống như là bị bắt ép, không dám từ chối, giọng nói yếu ớt: “Tạ, tạ ơn tam, tam cô nương.”
“Công tử khách khí rồi.” Kỷ Vân Tịch tới để tặng quà, tặng quà xong liền định rời đi.
Nhưng chưa kịp quay người lại thì phía sau truyền đến giọng nói yếu ớt của một nữ tử: “Là, là Kỷ tam cô nương đúng không?”
Giọng điệu tương tự Ngô Duy An.
Kỷ Vân Tịch quay người lại nhìn.
Người này là một nữ tử dáng người mảnh khảnh, mặc áo xiêm màu xanh là cây trong trận tuyết mùa đông, làm nổi bật lên khuôn mặt thanh tú mềm yếu động lòng người.
Chưa từng nhìn thấy.
Ngọc Phúc hỏi: “Tiểu thư nhà ta đúng là Kỷ tam cô nương, ngươi là ai vậy?”
Nữ tử cúi người chào Kỷ Vân Tịch: “Tam cô nương, thiếp thân là Đan Quận Dương Y Khánh.”
Ôi chao!
Một tiểu thư biết chuyện đang hóng chuyện ở bên cạnh nhỏ giọng kích động: “Đan Quận Dương Y Khánh! Chính là người là Dương Vệ Thiêm muốn lấy!”
Ngọc Phúc từ trước đến giờ luôn biết rõ về nhưng tin đồn ở trong kinh thành.
Sắc mặt nàng ấy lập tức trở nên khó coi, sợ rằng đối phương tới để ra oai: “Tiểu thư nhà ta có việc phải hồi phủ.”
Ẩn ý là ngươi cút đi, không có thời gian quan tâm đến ngươi.
Nhưng dáng vẻ của Dương Y Khánh này tỏ rõ là có lời muốn nói, sẽ không dễ dàng để cho bọn họ rời đi.
Kỷ Vân Tịch trước nay không phải là người sợ phiền hà, nàng chẳng những không rời đi thuận theo ý của Ngọc Phúc mà ngược lại lên tiếng hỏi: “Ngươi tìm ta có việc sao?”
Dương Y Khánh lại cúi người chào: “Vâng, vấn an tam cô nương. Thiếp thân mạo muội tới tìm người, thật sự là bất đắc dĩ. Chuyện Vệ Thiêm ca ca thoái hôn quả đúng là lỗi của Dương gia, thiếp thân xin được tạ lỗi với tam cô nương tại đây, mong tam cô nương đừng trách tôi Vệ Thiêm ca ca, đều là do thiếp thân không tốt…”
Lò sưởi đã đưa cho cổ phiếu chất lượng có khả năng tăng giá trị rồi, Kỷ Vân Tịch càng lạnh hơn.
Nàng ngắt lời đối phương: “Nói chuyện chính đi.”
Dương Y Khánh khựng lại, sắc mặt trắng bệch: “Lòng tốt của tam cô nương trước kia đối với Vệ Thiêm ca ca và Dương gia rõ như ban ngày, trong lòng Dương gia vô cùng biết ơn…”
Kỷ Vân Tịch có chút mệt mỏi: “Ta nói rồi, vào chuyện chính đi.”
Sao mà nói chuyện tử tế lại khó như vậy chứ.
Sao cứ phải nói nhiều như vậy, rất lãng phí thời gian đấy, muội muội à.
Sắc mặt nữ tử trước mặt có hơi thiếu kiên nhẫn.
Khuôn mặt của Kỷ Vân Tịch vốn dĩ đã khó gần, lúc này khuôn mặt lại càng hùng hùng hổ hổ.
Cộng thêm giọng nói của Kỷ Vân Tịch cũng không phải kiểu dịu dàng nữ tính, âm sắc lạnh lùng, phát âm bình tĩnh tao nhã.
Khiến người ta trông có vẻ như nàng đang đơn phương bắt nạt một cô gái yếu ớt vậy.
Vẻ mặt của Dương Y Khánh rất khó xử, dáng người càng mảnh khảnh hơn trong gió tuyết, khiến người ta vô cùng đau lòng: “Ba năm nay tam cô nương tặng cho Vệ Thiêm ca ca và Dương gia các loại đồ vật, Dương gia nhất định sẽ trả lại hết. Chỉ là tam cô nương có điều không biết, trưởng bối trong nhà đều là người tâm thiện, mấy năm nay phát cháo cứu tế tốn không ít tiền bạc. Thiếp thân nghe nói tam cô nương phẩm hạnh cao quý, cô nương nhất định cũng có thể hiểu. Và cả sự thanh liêm của trưởng bối Dương gia…”
Kỷ Vân Tịch hiểu rồi, giúp đối phương đúc kết mục đích: “Hôm nay ngươi tới tìm ta là vì chuyện ta yêu cần Dương gia trả lại tiền đúng không?”
Dương Y Khánh khựng lại, không muốn kết thúc cuộc trò chuyện: “Đúng nhưng cũng không đúng…”
Kỷ Vân Tịch: “?”
Kỷ Vân Tịch: “Thế rốt cuộc là có đúng hay không?”
Trông Dương Y Khánh như sắp muốn khóc: “Xin tam cô nương nguôi giận, thiếp thân không có ý gì khác. Thiếp thân chỉ là thấy trong nhà khó khăn, vì thế hôm nay nhìn thấy tam cô nương thì không nhịn được mà nói vài lời. Chuyện thoái hôn quả thật là Dương gia không phải, một vài món đồ nhỏ mà Dương gia tặng tam cô nương mấy năm nay, mong tam cô nương hãy nhận, Kỷ gia không cần phải trả lại. Những thứ mà tam cô nương tặng Dương gia, Vệ Thiên ca ca sẽ nghĩ cách để trả lại.”
Nói rồi, nàng ta ngừng lại như thể là đang đợi Kỷ Vân Tịch trả lời vậy.
Ngọc Phúc nghe xong không nhịn được mà lớn tiếng lầu nhầu: “Tặng mấy cái kẹp tóc khó coi đấy sao? Tiểu thư chưa bao giờ dùng lấy một lần. Ai mà thèm chứ.”
Dương Y Khánh nhẹ giọng nói: “Quả thật không phải là thứ gì đáng tiền, nhưng đều là tấm lòng của Vệ Thiêm ca ca. Cũng giống như kẹo hồ lô mà Kỷ phủ tặng, Dương gia cũng khắc ghi trong lòng.”
Kỷ Vân Tịch gật đầu: “Vậy thì cảm ơn.”
Dương Y Khánh khựng lại: “?”
“Ý của ngươi, ta hiểu rồi.” Hai tay Kỷ Vân Tịch thu vào trong áo choàng, cảm thấy là vẫn nên đánh nhanh thắng nhanh thôi: “Tổ tiên Dương gia nổi danh khắp thiên hạ, Dương gia nhất định sẽ không mắc nợ Kỷ gia ta khoản tiền này, nhất định sẽ trả, không sai đúng không?”
Dương Y Khánh gật đầu: “Tất nhiên là sẽ trả, chỉ là…”
Kỷ Vân Tịch: “Thế thì tốt, nếu đã như vậy rồi thì cô nương hà cớ gì mà phải tìm ta?”
Dương Y Khánh: “Tam cô nương, quả thực là…”
“À, nhớ ra rồi.” Kỷ Vân Tịch ngước mắt lên, ngắt lời nàng ta: “Ngươi vừa nói cái gì mà trong nhà khó khăn là ý chỉ số tiền này có hơi lớn, Dương gia nhất thời sẽ không có đủ để trả, đúng không?”
Dương Y Khánh cảm thấy câu nói này không dễ trả lời.
Nhưng không trả lời thì càng không được: “Đúng, nhưng….”
“Không sao.” Kỷ Vân Tịch khách khí nói: “Ngươi nói sớm có phải tốt không. Vốn dĩ là yêu cần các người gom đủ trong vòng ba ngày, nếu đã như vậy thì ta sẽ thư thả cho các người vài ngày, bảy ngày gom đủ đi.”
Mặt của Dương Y Khánh trắng bệch, trắng còn hơn cả tuyết.
Vừa hay Kỷ Minh Song ở cách đó không xa đi tới.
Kỷ Vân Tịch ngắt lời tiểu thư Dương gia: “Ta còn có chút chuyện phải về phủ trước, cô nương không cần cảm ơn ta, dựa vào giao tình của hai nhà chúng ta thì không cần phải khách khí.”
Vừa dứt lời, nàng liền rời đi.
Thẳng thắn mà nói nàng hoàn toàn không quan tâm sau khi cảnh tượng ngày xảy ra, trong kinh thành lại đặt điều như thế nào về Kỷ Vân Tịch nàng.
Phía sau, Ngô Duy An đang co ro bên cạnh nhị đệ khẽ vuốt ve chiếc lò sưởi ở trong tay.
Trông có vẻ không phải là cho không.
Có thể là phải trả lại.
Về đến Thanh Viễn Hầu phủ không lâu thì Kỷ Minh Hỉ cũng trở về, còn mang về một vạn lượng bạc trắng.
Hôm nay cũng vừa hay là ngày thứ 3 Dương gia hoàn trả lại tiền, sau khi hạ triều, Dương thị lang đích thân giao cho Kỷ Minh Hỉ trước mặt toàn bộ văn võ bá quan.
Kỷ Minh Song thấy kỳ lạ: “Không phải Dương gia nói phải bảy ngày mới có thể trả hết hay sao?”
Kỷ Minh Hỉ càng cảm thấy kỳ quái: “Hả, Dương gia nói vậy lúc nào? Dương thị lang sau khi hạ triều xong liều đưa cho ta, chưa từng khất nợ. Còn nói là đồ mà Vệ Thiêm tặng Vân Nương thì không cần trả lại, bảo Vân Nương cứ vui vẻ nhận lấy.”
“Trong buổi yến tiệc dưới tuyết, thê tử chưa bước qua cửa của Dương Vệ Thiêm tìm Kỷ tam nói chuyện.” Kỷ Minh Song lắc đầu, trong lòng nghĩ sao Dương gia làm việc lộn xộn như vậy.
Kỷ Minh Hỉ nghĩ ngợi: “E là con dâu tương lai lo cho gia đình nên sốt ruột, quan tâm tới Dương gia thôi.”
Nói xạo.
Đây là muốn làm xấu danh tiếng của Kỷ gia bọn họ trước mặt bá quan và con cháu thế gia.
Hơn nữa mấu chốt e là muốn cản trở Kỷ Vân Tịch nàng tìm phu tế.
Nhắc nhở những nhà khác, nếu như các người muốn vì tiền tài mà kết thân với Kỷ gia thì phải cẩn thận.
Kỷ gia rất căn cơ, sẽ không chịu thiệt thòi dù chỉ một chút, bọn họ mà lấy Kỷ Vân Tịch thì sợ là đến cuối cùng cũng chẳng kiếm được một xu nào.
Bây giờ, bè cánh của ngũ hoàng tử không hề muốn Kỷ Vân Tịch quyết định chọn nhà chồng.
Bọn họ đợi một tháng nữa, Kỷ Vân Tịch lọt vào danh sách tuyển tú, tiến cung cùng hoàng hậu tàn sát lẫn nhau.
Mưu đồ hiểm ác, đáng sợ.
Có lẽ là chiêu trò mánh khóe của Dương Vệ Thiêm.
Kỷ Minh Hỉ nói với Kỷ Vân Tịch: “Vân Nương, nếu đã vậy thì chi bằng chúng ta đem trả hết cho bọn họ những thứ mà Vệ Thiêm tặng đi.”
Kỷ Vân Tịch nhướng mày: “Vì sao? Là Dương gia làm trái hôn ước trước mà.”
Kỷ Minh Song cũng cảm thấy là nên trả lại, nhưng xuất phát điểm hoàn toàn trái ngược với đại ca: “Nhưng thứ mà Dương Vệ Thiêm tặng muội không thấy ghê tởm à? Ta thì thấy ghê tởm, muội trả lại cho hắn đi, ca mua cho muội món đồ tốt nhất.”
Kỷ Vân Tịch lắc đầu: “Không, ta không thấy vậy.”
Kỷ Minh Song ghê tởm những chiếc kẹp tóc rách nát này: “Những những chiếc kẹp tóc đó muội cũng không đeo.”
Kỷ Vân Tịch: “Không sao, cứ để đấy.”
Đấy cũng là tiền, sau này kiểu gì cũng có thể dùng tới.
Sao phải khó chịu với tiền tài chứ?
Tiền về túi là thật, cần gì phải biết là ai tặng.
Kỷ Vân Tịch ngồi xuống, uống một ngụm trà nóng mà tỳ nữ vừa pha và nói: “Đại ca, Ta muốn gả cho trưởng tử Ngô gia.”
“Khụ khụ khụ khụ…”Kỷ Minh Song sặc ngụm trà.
Kỷ Minh Hỉ cũng khặc khặc hai tiếng: “Khụ, khụ, đây, đứa trẻ Quan Sơn này, Vân Nương, muội vừa nhìn đã thích ngay rồi sao?”
Kỷ Vân Tịch nhìn Kỷ Minh Song một cái: “Không phải, là trưởng tử của một nhà khác, Ngô Duy An.”
Kỷ Minh Hỉ đặt tách trà xuống: “?”
Sao lại thay đổi rồi?
Hắn ta nghĩ ngợi: “Trưởng tử của Ngô đại nhân, viên ngoại lang công bộ, được điều tới từ Bình Giang?”
Kỷ Vân Tịch: “Đúng. Muội thấy hắn rất được…”
Kỷ Minh bình tĩnh lại mỉa mai nói: “Tốt chỗ nào? Tốt mà kiểu thấy người thì run run rẩy rẩy, nói còn không dứt khoát? Tốt mà kiểu tướng mạo bình thường? Tốt mà kiểu không thông thông tứ thư ngũ kinh? Tốt mà kiểu trưởng bối trong nhà chỉ là một lục phẩm thị lang nhỏ nhoi?”
Kỷ Vân Tịch nhắc nhở: “Thất ca, bây giờ trên người huynh cũng chẳng có chức vị gì mà.”
Kỷ Minh Song cười lạnh: “Khoa cử năm sau muội cứ chờ xem, chưa kể, Ngô đại nhân kia năm nay bao nhiêu tuổi? Có thể so sánh với ta sao? Ngô gia nhỏ bé nhà bọn họ, tồi tàn như vậy, làm sao mà xứng chứ?”
Kỷ Minh Hỉ quở trách nói: “Minh Song, không được tham phú phụ bần.”
Kỷ Vân Tịch hùa theo: “Đúng đấy.”
Kỷ Minh Song trả lời: “Đại ca, bạn bè của Kỷ Minh Song ta, trên có hoàng gia quý tộc, dưới có ăn xin tôi tớ, ta chưa từng ghét bỏ, tất cả đều đối xử một cách chân thành. Nhưng chuyện hôn sự của Kỷ tam thì ta chính là tham phú phụ bần! Hơn nữa tên Ngô Duy An kia thật sự không được, đại ca huynh cứ gặp đi thì biết, hoàn toàn là một kẻ bất tài vô dụng! Ta thấy thằng nhóc kẹo hồ lô nha chúng ta sau này còn có tiền đồ hớn hắn!”
Kỷ Vân Tịch mím môi, cúi đầu nhìn đôi giày, không nói một lời.
Nàng biết Thất ca là muốn tốt cho nàng.
Nhưng sau này Ngô Duy An thật sự rất có tiền đồ.
Kỷ Minh Hỉ suy tính một lát rồi khuyên: “Vân Nương, mắt nhìn của Thất ca muội chưa bao giờ sai. Nó đã nói là công tử Ngô gia kia không ổn thì nhất định là có lý do. Như này đi, để hôm nào đó ta bảo Ngô đại nhân dẫn công tử tới phủ gặp mặt xem sao. Huống hồ, Ngô gia vừa tới kinh thành chưa bao lâu, cần phải sắp xếp mọi thứ, chắc hẳn cũng không thể quyết định hôn sự nhanh như vậy được. Chuyện tốt thường hay gặp trắc trở, tạm thời không cần phải vội. Vân Nương, muội thấy sao?”
“Quá chậm.” Kỷ Vân Tịch đứng lên: “Muội mời bà mai tới rồi, lát nữa tới Ngô gia cầu thân.”
Hai huynh trưởng: “???”
Nói xong, Kỷ Vân Tịch quay người nhanh chóng bỏ đi.
Kỷ Minh Song nổi giận đùng đùng: “Kỷ tam, muội đứng lại cho ta!”
Kỷ Vân Tịch co cẳng bỏ chạy.
Kỷ Minh Song lập tức đuổi theo.
Kỷ Minh Hỉ nghe thấy cuộc khẩu chiến mỗi người một câu của hai huynh muội thì thở dài thườn thượt, quyết định tốt hơn hết là uống một ngụm trà để bình tĩnh lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



