Ngân Diệp Thúy Tiêm thượng hạng lần này là cống phẩm tiến cống ở phía nam.
Hoàng đế thưởng một ít cho thái tử, thái tử tự giữ lại một ít, còn lại tặng một ít cho mẫu gia Lý thị và nhà của bạn tốt Kỷ thị.
Hôm nay Kỷ Vân Tịch tới làm khách, Lý thị nghe nói nàng muốn pha trà nên đã đặc biệt mang tới chiêu đãi.
Đồ tốt có tiền cũng không mua được, ở bên ngoài không có mà uống.
Kỷ Vân Tịch lặng lẽ nhìn, không khách sáo mà đi thẳng vào vấn đề: “Mã não và một ngàn lượng ngân phiếu, là ngươi lấy có đúng không?”
Ngô Duy An đặt tách trà trống không xuống: “Sao tam cô nương lại nhận ra ta?”
Khuôn mặt duyên dáng lộng lẫy của Kỷ Vân Tịch không biểu cảm, chỉ nhìn hắn mà không trả lời.
Ngô Duy An không đáp lại ánh mắt của Kỷ Vân Tịch.
Hắn vươn tay ra lấy ấm trà tử sa, một tay đưa qua án kỷ, một tay khẽ đỡ lấy tay áo, trước tiên là rót thêm vào tách trà mới chỉ nhấp môi của Kỷ Vân Tịch, sau đó mới rót thêm trà mới cho mình.
Động tác uyển chuyển như nước chảy, thái độ còn mang theo chút khiêm tốn nhã nhặn.
Đương nhiên hắn cũng không lên tiếng.
Một cuộc độ sức thầm lặng.
Nhưng cả người người đều biết rõ là người lộ ra yêu cầu trước là Kỷ Vân Tịch nàng.
Kỷ Vân Tịch vươn tay ra. đầu ngón tay vuốt nhẹ lên tách trà.
Chén trà được làm thành từ ngọc Hòa Điền thượng hạng, mịn nhẵn như làn da thiếu nữ.
Nhiệt độ nước ở bên trong vừa phải, chạm vào mang theo sự ấm áp dễ chịu.
Được thôi.
Kỷ Vân Tịch khẽ nâng cằm lên: “Vết sẹo hình trăng khuyết.”
Ngô Duy An khẽ sững người, cùng đầu nhìn vết sẹo giữa ngón áp út và ngón út bên tay phải.
Thật ra vết sẹo này không lớn, chỉ có một đường nho nhỏ, thời gian trôi qua cũng mờ đi không ít.
Hắn từ nhỏ đã luyện võ, khắp người từ trên xuống dưới có quá nhiều vết sẹo, hắn thậm chí còn quên mất vết sẹo hình trăng khuyết này từ đâu mà có.
Ngô Duy An gật đầu: “Đúng là ta lấy.”
Kỷ Vân Tịch ừm một tiếng rồi bưng tách trà lên uống một ngụm: “Công tử đã có hôn phối chưa?”
Ngô Duy An hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn rất bình tĩnh, khẽ cười: “Vẫn chưa.”
Kỷ Vân Tịch đặt tách trà xuống, đôi mắt tỉnh táo sáng rực không hề ngượng ngùng, nhìn thẳng về phía hắn: “Ồ, vậy ngươi thấy ta thế nào?”
Ngô Duy An thu lại nụ cười, nhìn nàng: “E là tại hạ không xứng được với tam cô nương.”
Kỷ Vân Tịch rất thẳng thắn: “Ngươi xứng.”
Ngô Duy An gõ nhẹ lên án kỷ: “Ta không xứng, cảm tạ sự cất nhắc của cô nương.”
Khóe mắt Kỷ Vân Tịch nhếch lên: “Ngươi từ chối ta, không sợ ta làm gì sao?”
Nghe vậy, Ngô Duy An mỉm cười: “Tam cô nương cứ thử xem sao.”
Kỷ Vân Tịch khẽ thở dài: “Chuyện hôn sự này hôm nay đàm phán không thành rồi sao?”
Ngô Duy An: “Thưa tam cô nương, đúng vậy.”
Kỷ Vân Tịch: “Vậy ngươi đi đi.”
Ngô Duy An đứng dậy, vái chào Kỷ Vân Tịch, lễ tiết chu toàn, không thể bới móc gì nữa mới nhẹ nhàng bước ra khỏi nhà bên.
Vừa bước ra khỏi cánh cửa kia, người vẫn là con người kia, nhưng khí chất thì đã thay đổi.
Kỷ Vân Tịch bình tĩnh tiếp tục uống trà.
Nàng uống trà rất chậm, nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ.
Hạng mục này không dễ thực hiện.
Cho dù trong tay nàng có đủ vốn và nền tảng để thu hút người, nhưng hạng mục đặc biệt tốt, người được đầu tư không sẵn lòng chịu sự chi phối của người khác, thích nắm quyền kiểm soát tuyệt đối hơn, không sẵn lòng tiếp nhận vốn đầu tư của nàng.
Đó là chuyện thường tình, nhưng cũng không phải vấn đề lớn.
Dù sao thì càng khó khăn có nghĩa là hạng mục càng tốt, lợi nhuận sau này càng cao.
Kỷ Vân Tịch chẳng có sở thích gì, chỉ thích lợi nhuận cao.
Ngô Duy An vừa rời đi chưa được bao lâu thì Kỷ Minh Song quay lại: “Ta không cần biết là hai người bàn bạc chuyện gì, đàm phán thế nào. Nhưng hôn sự lần này muộn không được làm càn nữa.”
Kỷ Vân Tịch nhìn khuôn mặt lo lắng của huynh trưởng ở trước mặt, mang theo vài phần bất lực: “Thất ca, xin huynh hãy yên tâm. Hôn sự của muội, muội sẽ không làm càn, trong lòng ta hiểu rõ mà.”
Kỷ Minh Song: “Ba năm trước muội cũng nói với bọn ta là trong lòng muội hiểu ra, nhưng mà kết quả thì sao?”
Kỷ Vân Tịch: “Ai chẳng có lúc mắc sai lầm.”
Kỷ Minh Song muốn khóc đến nơi rồi: “Muội cũng biết là muội mắc sai lầm sao?”
Ba năm trước, hắn ta và các huynh trưởng trong nhà khuyên nàng không biết bao nhiêu lần?
Nhưng có lần này là Kỷ tam nàng nghe vào đâu cơ chứ?
“Đương nhiên là ta biết.” Kỷ Vân Tịch thu ánh mắt lại, nghiêm túc nói: “Nhưng lần này thì không.”
Kỷ Minh Song nhướng mày: “?”
Còn có lần này nữa sao?
Kỷ Vân Tịch thật lòng khen ngợi: “Đại công tử Ngô gia thật sự cũng khá ổn.”
Kỷ Minh Song: “???”
Thảm rồi.
Kỷ Minh Song nghĩ.
Mục đích đã đạt được, Kỷ Vân Tịch cũng không muốn ở lại nữa: “Thất ca, ta về phủ trước đây, huynh…”
“Ta về cùng với muội.” Kỷ Minh Song nói.
Hắn phải lập tức trở về bàn bạc với huynh trưởng.
Mấy người khác trong nhà đầu có viện phải rời kinh thành, vẫn chưa trở về.
Kỷ tam vô cùng gian xảo, một mình huynh trưởng thì không phải là đối thủ của nàng, mấy câu đơn giản là bị muội muội qua mắt.
Kỷ Minh Song phải ở bên cạnh trông chừng, từng giây từng phút phải khiến huynh trưởng giữ lập trường kiên định.
Nếu không thì tất cả sẽ kết thúc.
Kỷ Vân Tịch gật đầu.
Kỷ Minh Song dặn dò nàng: “Muội ở dưới hành lang đợi ta một lúc, ta nói với Lý gia ca ca một câu bảo là chúng ta về trước.”
Lúc này Kỷ Vân Tịch rất nghe lời: “Được.”
Dưới hành lang, Vãn Hương và Ngọc Phúc theo bên cạnh.
Thỉnh thoảng mọi người trong sân lại liếc nhìn về phía Kỷ Vân Tịch đang đợi người, không thể giấu nổi sự nhiều chuyện ở trong ánh mắt.
Kỷ Vân Tịch không quan tâm.
Nàng nhìn Ngô Duy An một cách tự nhiên.
Ngô Duy An vẫn theo sát bên cạnh nhị đệ của hắn, trông càng thêm hèn nhát hơn vài phần, căn bản không dám đáp lại ánh mắt của Kỷ Vân Tịch.
Trong tay vẫn ôm chiếc lò sưởi của xấu vừa cồng kềnh kia của hắn.
Kỷ Vân Tịch nghĩ ngợi một chút rồi cất bước đi ra khỏi hành lang.
Vãn Hương che ô đi bên cạnh giống như một bóng ma, tay cầm ô vững vàng, không hề đung đưa.
Ngọc Phúc sinh ra có thân hình phúc hậu, dáng người không nhanh nhẹn như Vãn Hương nên theo chậm nửa bước.
Các công tử, tiểu thư trong sân trông thì có vẻ như đang nói chuyện của mình, nhưng ánh mắt như có như không vẫn đuổi theo bóng dáng của Kỷ Vân Tịch.
Kỷ tam cô nương này, từ nhỏ đã rất nổi tiếng ở trên kinh thành.
Thật ra không phải bởi vì dung mạo, Kỷ tam dù đẹp nhưng vẻ đẹp quá tầm thường, nữ tử có khí chất nổi bật hơn nàng cũng không ít.
Mà là vì tác phong làm việc của nàng.
Nói thẳng ra thì những chuyện mà nàng làm ở trong mắt của những công tử, tiểu thư này đều rất kỳ lạ, khó mà tưởng tượng nổi.
Đổi lại là bọn họ thì bọn họ không dám làm, sợ bị người khác chê cười.
Nhưng Kỷ tam thì không sợ bị người khác chê cười.
Nàng không quan tâm.
Kỷ tam càng không quan tâm thì ngược lại mọi người lại càng chú ý đến nàng.
Ngọc Phúc rất nhạy cảm với những ánh mắt, vừa đi theo tiểu thư nhà mình vừa hung dữ trừng mắt nhìn lại.
Nàng ấy không thể chịu được khi nhìn thấy những công tử, tiểu thư này, suốt ngày không chịu làm việc gì đứng đắn, nhàn rỗi đến khó chịu, có việc gì cũng túm tụm lại nói bô bô xoi mói tiểu thư của nàng ấy.
Tất nhiên Ngọc Phúc cũng từng phản nghị với tiểu thư, hỏi tiểu thư có cách nào để khiến mọi người ngậm miệng không.
Dù sao thì tiểu thư cũng là người thông minh và có nhiều ý tưởng.
Nhưng tiểu thư lại vô duyên vô cớ hỏi nàng ấy là tại sao phải khiến mọi người ngậm miệng?
Còn nói cái gì mà lưu lượng, sau này chưa biết chừng còn có thể cái gì đó?
Dù sao thì Ngọc Phúc nghe cũng không hiểu.
Tiểu thư đi ở phía trước dừng lại, Ngọc Phúc cũng dừng lại theo, cố gắng dùng thân hình phúc hậu của mình che đi bóng lưng của Kỷ Vân Tịch.
Hình như tuyết rơi dày hơn một chút, từng bông tuyết từ trên trời rơi xuống, khi chạm vào chiếc ô thì ngưng tự lại với nhau, tạo thành băng tuyết.
Con gái của gia đình quý tộc đứng dưới chiếc ô vô cùng lộng lẫy, từ đầu đến chân không chỗ nào là không hào nhoáng.
Lão Nhị của Ngô gia nhìn sự phô trương này ở trước mặt, rồi lại cảm nhận đại ca đang trốn ở phía sau mình.
Trước mắt tối sầm, rất muốn ngất xỉu tại đây.
Hôm nay hắn ta e là xui xẻo rồi.
Lão nhị nhà Ngô gia nhéo đùi, tâm trí tỉnh táo hơn vài phần.
Hắn ta chắp tay thi lễ, để tránh bị nghi ngờ, ánh mắt rơi lên cành hoa mai ở sau lưng Kỷ Vân Tịch: “Chào Kỷ tam cô nương, Kỷ tam cô nương có chuyện gì không?”
Kỷ Vân Tịch yêu cây yêu cả cành, thân thiết nhìn hắn ta: “Ta tình huynh trưởng ngươi, ngươi có thể tránh ra được không?”
Gió thổi qua, những bông tuyết bay phấp phới đung đưa theo gió, bay vào trong chiếc ô và rơi vào chiếc áo choàng lông xù xì của người đàn ông.
Người đàn ông một tay cầm cán ô và đệ đệ của mình đưa cho, một tay ôm chiếc lò sưởi cồng kềnh.
Hắn cúi đầu, căn bản không dám nhìn Kỷ Vân Tịch.
Cả người khẽ run rẩy.
Hôm nay trời lạnh cóng, Kỷ Vân Tịch kéo chiếc áo choàng, quan tâm nói: “Công tử có lạnh không?”
Ngô Duy An nghiêng đầu, thật nhanh liếc nhìn Ngô nhị ở bên cạnh một cái rồi lại vội vàng cúi đầu xuống.
Ngô nhị lạnh đến mức gò má đỏ bừng, thấy vậy lại cúi đầu chào Kỷ Vân Tịch: “Gia huynh tử nhỏ đã không giỏi tán chuyện với người khác, mong tam cô nương đừng trách tội.”
“Ồ.” Kỷ Vân Tịch gật đầu ra vẻ là hiểu, nhanh chóng tiếp thu và hỏi Ngô nhị: “Vậy huynh trưởng ngươi có lạnh không?”
Ngô nhị muốn khóc rồi, nhưng vẫn kính cẩn trả lời hộ: “Sức khỏe của huynh trưởng không tốt, từ nhỏ đã sợ lạnh.”
“Như vậy đi.” Kỷ Vân Tịch đã hiểu, sau đó đưa chiếc lò sưởi nhỏ nhắn đẹp đẽ cho Ngọc Phúc ở bên cạnh.
Ngọc Phúc nhận lấy lò sưởi và sải bước về phía trước rồi dừng ở trước mặt Ngô Duy An.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



