Ngô thị không giỏi nấu nướng, món ăn làm ra cũng chỉ miễn cưỡng nuốt trôi. Bình thường những lúc bận rộn, họ cũng chỉ ăn qua loa cho xong bữa, thế nhưng bữa cơm trên bàn hôm nay thật sự khiến người ta chẳng có chút khẩu vị nào.
Cũng không biết là do mợ muốn tiết kiệm, hay vì trong lòng đang có tâm sự, nên trên bàn chỉ có vỏn vẹn hai món: đậu phụ xào rau xanh và củ cải muối.
Nhai nuốt vài miếng, cảm thấy bụng hơi ngang ngang, nàng liền đặt đũa xuống, không định ăn nữa.
“Cậu, mợ, con ăn no rồi, con ra phía trước làm việc đây ạ.”
Vừa hay Ngô thị cũng đã dùng bữa xong và đứng dậy, nghe thấy lời nàng bèn đáp lại một tiếng, rồi nói: “Cần gì phải vội vàng thế, con đã ăn được mấy miếng đâu?”
Lê Thư Hòa vội vàng đáp: “Con ăn ít lắm, đã no rồi ạ!”
Nói rồi, nàng liền ba bước thành hai mà đi nhanh về phía trước.
Còn hơn một canh giờ nữa mới đến giờ Ngọ. Mặc dù người qua lại ở phường Tuyên Bình khá đông, nhưng đa số vẫn chưa thấy đói, vì vậy việc buôn bán ở quán ăn cũng không quá bận rộn.
Lê Thư Hòa dùng cây cán bột làm thêm một mâm hoành thánh nữa thì thấy một người đàn ông có tướng mạo gian xảo, mặt chuột tai dơi, thân hình gầy gò nhỏ bé đi đến trước sạp hàng.
Người đàn ông mặc một chiếc áo choàng dài màu xanh sẫm không vừa người, lưng thắt một chiếc đai ngọc đắt tiền, trên ngón tay còn đeo mấy chiếc nhẫn phỉ thúy. Tuy trông ra vẻ giàu có, nhưng cử chỉ lại có phần rụt rè, e sợ.
Vừa đến nơi, hắn liền hỏi thẳng: “Ở đây có phải bán mì hoành thánh không?”
Lê Thư Hòa ngẩng đầu nhìn lướt qua, chỉ cảm thấy tướng mạo và dáng người của kẻ này có chút kỳ quặc, nhưng vẫn đáp lời: “Lang quân tìm đúng chỗ rồi đấy ạ, cả cái phường Tuyên Bình này chỉ có nhà chúng ta bán món mì hoành thánh này thôi.”
Người đàn ông gật đầu, móc thẳng ra một nén bạc vụn, vênh váo nói: “Lấy mười bát mì hoành thánh nước, thêm năm bát mì khô. Giờ Ngọ giao đến Lan Hương Viện ở phường Hà Tân, mấy vị nương tử ở chỗ chúng ta đang đợi để nếm thử đó.”
Lan Hương Viện ư? Chẳng phải là lầu xanh kỹ viện sao!
Lê Thư Hòa cuối cùng cũng hiểu được cái cảm giác kỳ quặc không thể tả thành lời ban nãy là gì rồi.
Hóa ra, gã đàn ông trước mắt này lại là một tên ma cô.
Nàng cố gắng nặn ra một nụ cười, lòng đau như cắt nhưng vẫn đẩy bạc lại: "Thưa ngài, tiệm nhỏ của chúng ta không đủ nhân lực, thật sự không thể đi giao hàng cho ngài được."
Gã đàn ông nhíu mày, có lẽ không ngờ rằng mình sẽ bị từ chối. Khi hắn mở miệng lần nữa, giọng điệu đã mang theo vẻ bất mãn: "Lan Hương Viện ở bờ sông bên kia chỉ cách chỗ các người một cây cầu thôi mà. Số bạc lẻ còn lại không cần thối, cứ coi như là phí chạy việc cho các người."
"Đây không phải là vấn đề tiền bạc... mà là..." Lê Thư Hòa còn chưa nói hết lời đã bị cắt ngang.
"Ngài cứ yên tâm, chúng ta sẽ nấu ngay bây giờ, một lát nữa sẽ mang đến ngay." Lư Phương bước lên phía trước, vội vàng nhận lại bạc rồi vỗ ngực cam đoan.
Gã đàn ông nghe thấy lời hứa của ông, bèn khẽ gật đầu, nheo mắt cười nói: "Vẫn là ông biết điều hơn. Vậy ta về trước đây."
Đợi người nọ đi xa, Lê Thư Hòa mới sốt sắng nói: "Cậu ơi, sao cậu lại nhận lời chứ! Buổi trưa là lúc đông khách nhất, hai cậu cháu mình làm sao mà đi được?"
Lư Phương cầm nén bạc lên cân nhắc, cũng phải gần một lạng. Ông nhân lúc xung quanh không có ai, lại dúi nén bạc vụn vào tay Lê Thư Hòa: "Con cứ giữ lấy cho mình đi, coi như là của trời cho."
Vừa nói, ông vừa giúp nàng cho mì và hoành thánh vào nồi, rồi lại tiếp lời: "Nhân lúc bây giờ chưa có nhiều khách, chúng ta tranh thủ chuẩn bị sẵn nguyên liệu trước. Chân ta đi nhanh, cố một chút là kịp thôi. Tự nhiên lại kiếm được thêm một khoản thế này, chúng ta không thể có tiền mà lại chê được."
Lê Thư Hòa nắm chặt nén bạc vụn trong tay, nhìn thấy cậu mình tay chân luống cuống pha chế gia vị, một luồng hơi ấm bỗng dâng lên trong lòng. Rõ ràng cuộc sống của cậu cũng đang eo hẹp, vậy mà vẫn dành phần tiền thưởng này cho nàng.
Khi nàng quay đầu lại, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Lư Phương. Chưa kịp mở lời, nàng đã nghe ông nói: "Còn không mau cất đi!"
Nàng cũng không từ chối nữa, "dạ" một tiếng rồi cất kỹ nén bạc vụn vào người, sau đó lại tiếp tục công việc đang dang dở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

