Lữ Nhất Chương kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên. Hắn phát hiện vị cấp trên nhà mình vẫn giữ nguyên vẻ mặt nhàn nhạt ấy, thậm chí đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên lấy một cái. Mãi cho đến khi xách theo chiếc túi vải bước ra khỏi phòng, Lữ Nhất Chương vẫn cứ ngỡ ngàng như mình đang trong một giấc mộng.
...
Lữ Nhất Chương vừa mới bước chân về đến gian phòng làm việc chung, một đám người đã lập tức xúm xít lại, nhao nhao hỏi: "Thế nào rồi, thế nào rồi? Lục thiếu khanh có phê chuẩn không?"
Lữ Nhất Chương lúc này hai mắt vẫn còn đờ đẫn, mãi mà chẳng thốt nên lời. Hắn cứ gục gặc cái đầu, mang dáng vẻ hồn xiêu phách lạc.
Vừa nhìn thấy bộ dạng này của hắn, đám đông lập tức hiểu ý. Bọn họ thi nhau lắc đầu ngán ngẩm, rồi tản ra như chim muông vỡ tổ.
"Ta biết ngay mà, Lục thiếu khanh tuyệt đối sẽ không bao giờ chấp thuận yêu cầu này đâu."
"Đúng vậy đó! Cơm canh ở nhà ăn dẫu có dở tệ đến mấy, Lục thiếu khanh vẫn cứ đều đặn tới đó dùng bữa chẳng sót bữa nào. Quả thực khiến bọn ta bái phục sát đất!"
"Haizz, tự dưng lúc này ta lại đâm ra ghen tị với mấy gã ngục tốt. Cơm nước bọn họ ăn đều do một tay Hoàng sư phụ làm. Tuy nói là phải ăn chung tiêu chuẩn với phạm nhân, mùi vị cũng chỉ ở mức bình thường, nhưng dẫu sao vẫn còn ngon chán so với mấy thứ cám lợn nuốt không trôi mỗi ngày trong nhà ăn của chúng ta!"
"Cẩn ngôn, cẩn ngôn." Đinh Phục vội vàng lên tiếng giảng hòa, ôn tồn khuyên nhủ: "Chư vị đồng liêu hãy ráng nhẫn nhịn thêm chút nữa vậy. Nếu Lục thiếu khanh đã không đồng ý, chúng ta đành cùng nhau nghĩ cách khác."
Đúng lúc này, Lữ Nhất Chương nãy giờ vẫn đang đứng ngẩn ngơ một góc bỗng nhiên lên tiếng: "Ai nói là Lục thiếu khanh không đồng ý?"
Hắn như vừa bừng tỉnh khỏi "giấc mộng", trên mặt vẫn còn vương lại vài phần hoảng hốt: "Lục thiếu khanh đã đồng ý cho nhà ăn của Đại Lý Tự chúng ta tuyển thêm một sư phụ đứng bếp rồi!"
"Thật ư!" Thôi Tiểu Triện mừng rỡ ném toẹt cây bút lông trong tay xuống bàn. Hắn đứng phắt dậy, đi thẳng đến trước mặt Lữ Nhất Chương rồi vỗ bộp lên vai hắn, cười mắng: "Khá khen cho tên Lữ Huy Sơn nhà ngươi, lại dám diễn trò để lừa gạt bọn ta cơ đấy! Ban nãy tất cả chúng ta đều bị cái bộ dạng sầu não của ngươi dọa cho hết hồn!"
Đám đông nghe vậy liền lập tức ùa lại vây quanh hắn, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui: "Thật không ngờ, cuối cùng chúng ta cũng sắp được khổ tận cam lai rồi!"
"Rốt cuộc thì Lục thiếu khanh đã đồng ý bằng cách nào vậy? Chắc hẳn Lữ tự thừa đã phải hao tâm tổn trí, tốn không ít nước bọt khuyên can phải không?"
"Chắc chắn là vậy rồi! Có thể khiến Lục thiếu khanh gật đầu ân chuẩn chuyện này, Lữ tự thừa xứng đáng ghi nhận công đầu!"
Cả đám người cứ thế mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao. Thậm chí, còn chưa đợi Lữ Nhất Chương kịp mở lời giải thích, từng người bọn họ đã tự tưởng tượng ra cả một vở tuồng bi tráng trong đầu.
Bọn họ đinh ninh rằng, chắc chắn Lữ tự thừa đã phải quỳ rạp xuống đất, khóc lóc van xin khổ sở lắm thì mới có thể khiến một người sắt đá, lạnh lùng như Lục thiếu khanh mủi lòng chấp thuận.
Lữ Nhất Chương hắng giọng, cảm thấy thực sự có chút ngượng ngùng: "Không giấu gì chư vị đồng liêu, sự tình vốn dĩ chẳng hề giống như những gì mọi người đang tưởng tượng đâu."
Lúc này, trên tay hắn vẫn còn xách theo chiếc túi vải ban nãy. Ngay đến chính bản thân hắn cũng chẳng hiểu nổi tại sao Lục thiếu khanh lại đột nhiên đồng ý dễ dàng đến thế.
"Ta chỉ vừa mới dâng bản văn thư lên, Lục thiếu khanh đã vô cùng sảng khoái mà gật đầu đồng ý rồi."
Mọi người nghe xong cũng chỉ biết đưa tay gãi đầu gãi tai, trong lòng vẫn có chút bán tín bán nghi.
Chuyện này... sao có thể chứ!
Từ khi nào mà Lục thiếu khanh lại trở nên dễ nói chuyện đến vậy?
Chỉ riêng có Đinh Phục là vẫn chưa rời đi. Hắn cứ đứng hít hà, ngửi ngửi quanh người Lữ Nhất Chương cả buổi rồi mới cất tiếng hỏi: "Mùi gì mà thơm thế nhỉ?"
Lữ Nhất Chương nghe vậy liền vỗ bộp vào trán một cái, lúc này mới sực nhớ ra lời dặn dò quan trọng của Thiếu khanh đại nhân.
Hắn vội vàng giải thích qua loa vài câu, rồi xách theo chiếc túi vải kia, ba chân bốn cẳng chạy đi tìm ngỗ tác của Đại Lý Tự là Mạnh Hoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)