Bạch Dạ cảm thấy sau lưng mình ngày càng nóng, còn hơi thở ở gáy thì ngày càng mạnh.
Anh rất muốn mở mắt ra xem, rốt cuộc sau lưng mình có thứ gì?
Không, không đúng!
Sau lưng mình là vách thang máy, rõ ràng mình đang đứng sát góc thang máy mà.
Bạch Dạ cuối cùng cũng phản ứng lại, ngay khoảnh khắc hiểu ra, tim anh đập như trống dồn.
Gặp phải thứ bẩn thỉu rồi!
Là đôi mắt kia sao?
Bây giờ phải làm sao?
Tại sao thợ sửa thang máy vẫn chưa tới...
Bạch Dạ ôm túi gà rán, câu "Tôi không muốn làm nữa!" mắc kẹt trong cổ họng, suýt nữa thì hét lên.
Sự tra tấn vô hình này đúng là hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần.
"Reng reng reng..."
Đột nhiên điện thoại reo lên.
Bạch Dạ cố nén hơi thở, nhưng không dám nhúc nhích.
Vào lúc này, anh không dám cử động.
Thế nhưng chuông điện thoại vẫn reo liên tục, mỗi tiếng chuông như đang, giục anh nghe máy.
[Giao Hàng Âm Phủ xin nhắc nhở thân thiện, thời gian giao hàng của bạn chỉ còn một phút, vui lòng giao ngay đến địa chỉ chỉ định, nếu không sẽ bị trừ 50.]
Trừ 50?
Thế thì không được!
Bạch Dạ bị câu nói cuối cùng kích thích, không nghĩ ngợi gì mà thò tay vào túi, lúc lấy điện thoại ra, màn hình xuất hiện ánh sáng đỏ.
Nhưng lúc này anh hoàn toàn lờ đi, chỉ nhìn chằm chằm vào cuộc gọi đến. Không hiển thị số điện thoại, nhưng lại có tên rõ ràng, họ Nguyễn.
Là cô Nguyễn sao?
Ngay phía dưới màn hình, thời gian bắt đầu đếm ngược một phút.
Bạch Dạ lập tức bắt máy: "Cô Nguyễn, chào cô."
Đầu dây bên kia im phăng phắc, giọng nói đó như từ một nơi rất xa vọng lại: "Chào anh, xin hỏi đơn hàng của tôi đã đến chưa?"
Đúng là cô Nguyễn.
Bạch Dạ lập tức xin lỗi và giải thích: "Xin lỗi cô, tôi bị kẹt trong thang máy rồi. Vâng, chính là thang máy của tòa 13, tôi cũng không biết khi nào thợ mới đến sửa được, đơn hàng của cô vẫn còn trên tay tôi, có lẽ tôi không thể giao đúng giờ được."
"Anh đang ở trong thang máy à?" Giọng nói đầu dây bên kia có vẻ do dự.
Bị nghi ngờ rồi sao?
Bạch Dạ lo lắng nói: "Những gì tôi nói là sự thật, cô Nguyễn, cô có thể xem định vị thời gian thực, vị trí cụ thể của tôi chắc là ở tòa 13 trong khu nhà cô. Tôi chỉ là người giao hàng, và chỉ có đơn này trên tay, tôi không có lý do gì để lừa cô nhằm kéo dài thời gian giao hàng cả."
"Anh đợi chút."
Giọng nói đầu dây bên kia trầm xuống, một lúc sau mới nói: "Tôi thấy rồi, anh đang ở trong thang máy."
"Đúng không, tôi đã nói là tôi không lừa cô mà, tôi đang ở... ở..."
Bạch Dạ không nói nên lời.
"Thấy" là sao, câu này có nghĩa là gì?
Nghĩ đến cảnh tượng trên nóc thang máy lúc nãy, cơ thể Bạch Dạ lạnh toát.
[Những người sống ở tòa 13 ai cũng thiếu tay thiếu chân.]
Nội dung mà những người chơi đã thảo luận trên diễn đàn lại bắt đầu hiện ra từng chữ trong đầu anh.
Bạch Dạ không muốn suy nghĩ, nhưng lại không nhịn được tưởng tượng, vậy cô Nguyễn này, rốt cuộc là thứ gì?
Cuộc gọi vẫn tiếp diễn, cuối cùng Bạch Dạ cũng nghe thấy tiếng động nhỏ trong điện thoại.
Dường như cô Nguyễn này đang di chuyển, hình như cô ta đang chạy, ừm, chắc là có đi giày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

