Tốt lắm, kế hoạch leo thang bộ thất bại.
"Tinh."
Cửa thang máy mở ra.
Bên trong trống rỗng, không một bóng người.
Chỗ chờ thang máy, ngoài anh ra, không có người thứ hai.
Bạch Dạ giằng co một lúc, cuối cùng vẫn chọn bước vào.
Sau khi bấm tầng "80", anh chọn đứng sát vào tường, áp chặt vào một mặt của thang máy.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, màn hình hiển thị tầng "1-2-3" đang dần dần đi lên.
Bạch Dạ mắt không nhìn ngang liếc dọc, thầm đếm trong lòng, nghĩ rằng bây giờ không có ai, một giây sẽ qua một tầng, 80 giây sẽ đến tầng 80.
Anh thì nghĩ như vậy, nhưng đột nhiên đèn thang máy nhấp nháy.
Anh vô thức ngẩng đầu lên, thì thấy một đôi mắt đỏ tươi ở chính giữa nóc thang máy.
Tròng trắng nhuốm đẫm máu tươi, con ngươi chi chít những tơ máu đỏ li ti, tựa như mạng nhện từ giữa đồng tử lan ra ngoài.
Con ngươi màu đỏ sẫm, tối hơn nhiều so với màu máu của tròng trắng. Thoạt nhìn, con ngươi như lõm vào trong, còn những tơ máu kia thì giống như đang cố gắng bò ra.
Bạch Dạ đối diện với đôi mắt như thế, bị dọa sợ bất thình lình, đến mức không thốt nên lời.
Anh há hốc miệng, nhìn thẳng vào nó, muốn hét lên nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, chỉ phát ra được những tiếng "hự... hự... hự..." đứt quãng.
Giây tiếp theo, thang máy chìm vào bóng tối.
Cảnh tượng trước mắt biến mất, phản ứng đầu tiên của Bạch Dạ là tìm nút bật đèn. Khi phát hiện không tài nào bật sáng được, anh lập tức ấn nút cứu hộ.
"Văn phòng quản lý chung cư Phần Dương, xin hỏi có chuyện gì ạ?"
Kết nối được rồi!
Bạch Dạ vui mừng không thôi, lập tức báo cáo khó khăn mình gặp phải trong thang máy.
Cuối cùng anh nói rõ vị trí chi tiết: "Vâng, tôi đang ở trong thang máy của tòa 13, đèn không bật, số tầng cũng biến mất rồi, giờ tôi không biết mình đang ở tầng mấy nữa, tôi cũng không cảm nhận được thang máy đang chạy, tôi nghĩ chắc nó hỏng rồi."
Đầu dây bên kia im lặng, một lúc sau mới nói: "Rất xin lỗi, thang máy đã gặp sự cố, hệ thống hiển thị nó đang dừng ở tầng 18. Thang máy của chúng tôi có cơ chế bảo vệ hoàn thiện, anh đừng chạm vào bất kỳ nút nào bên trong, nó sẽ không rơi xuống hay vọt lên nóc đâu. Xin hãy yên tâm, chúng tôi sẽ lập tức cử người đến cứu viện."
Thì ra là thang máy hỏng.
Nghe thấy tiếng người, Bạch Dạ cảm thấy thân thuộc vô cùng, nỗi sợ hãi trong lòng dần dần được xoa dịu.
Vậy là bây giờ chỉ có thể chờ đợi, chờ người của ban quản lý đến sửa thang máy, chắc sẽ không có vấn đề gì.
Đang nghĩ ngợi, màn hình hiển thị trong thang máy đột nhiên sáng trở lại.
Bạch Dạ quay đầu nhìn, phát hiện thang máy đang đi lên, 19... 20... 21... 22...
Con số nhảy cực kỳ chậm chạp.
Điều khiến Bạch Dạ sởn gai ốc là những con số tầng đang nhảy lên có màu đỏ, tựa như máu tươi.
"Đây, đây là gì thế này?"
Bạch Dạ dựa vào góc thang máy, muốn lấy thứ gì đó để che chắn, nhưng khi giơ hai tay lên mới phát hiện mình chẳng có gì ngoài một túi gà rán.
Cuối cùng, anh ôm túi gà rán vào lòng, nhắm mắt lẩm bẩm: "Tâm nhược băng thanh, thiên tháp bất kinh, vạn biến bất định, thần di khí..."
Chữ "tĩnh" chưa kịp niệm ra, anh bỗng cảm thấy cổ lành lạnh.
Vì đang nhắm mắt nên thính giác và xúc giác của anh khuếch đại ngay tức thì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


