Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Cá Mặn Ở Chương Trình Tạp Kỹ Yêu Đương Sau Tôi Bạo Hồng Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

[Ha ha ha, Lâm Tịch và Chử Vưu, hai tên ngốc này, cười chết tôi rồi.]

[Hai người này nhảy vui vẻ thật, quá đáng yêu, mỗi ngày một lần có thể phòng ngừa trầm cảm.]

[Hai người bọn họ hài hước thật, rõ ràng đều nhảy rất nát, còn chỉ trích lẫn nhau, cười nhạo đối phương.]

[Tôi cuời đau cả bụng, cứu mạng!]

[Chử Vưu à, cười chết tôi rồi, rõ ràng ngoài miệng nói giơ tay phải, nhưng lại nâng tay trái lên, ha ha ha, tay chân nó có ý nghĩ của riêng mình.]

[Lâm Tịch cũng làm tôi cười muốn chết, dần dần thả lỏng, nhảy múa, thậm chí cả biểu hiện đều đang cố gắng.]

[Để cho mọi người chê cười rồi, anh trai chúng ta nhảy múa luôn luôn theo nguyên tắc là động tác không quan trọng, chỉ cần đẹp trai là xong việc.]

[A a a, Lâm Tịch cút ngay, cách xa anh trai tôi một chút, không nên câu dẫn anh trai tôi!!!]

[Công tâm mà nói, đoạn biểu diễn này của hai người hoàn toàn là dựa vào nhan sắc chống đỡ, bằng không thật sự không nỡ nhìn thẳng!]

[Oa ha ha ha ha, hai người này quá buồn cười, đột nhiên muốn đẩy thuyền đôi này làm sao bây giờ, ngốc nghếch CP?]

[Tôi chịu, tôi vậy mà quên mất đây là chương trình tình yêu, còn tưởng rằng là chương trình giải trí đấy.]

……

Chử Vưu vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Người đẹp ngu ngốc."

Lâm Tịch: "..."

Tôi cám ơn tám đời tổ tông nhà anh!

Dường như nghe được tiếng lòng bất mãn của Lâm Tịch, Chử Vưu mang vẻ mặt nghiêm túc giải thích: "Cô đừng nghĩ lệch đi, đây là ca ngợi!"

"Người đẹp không cần giải thích nhiều, chính là khen chúng ta lớn lên đẹp mắt. Người quá thông minh dễ hói đầu, năng lực càng mạnh trách nhiệm càng lớn, nhất định phải lao lực nhiều, dễ dàng đột tử, giống như chị gái của tôi, vừa thông minh vừa có năng lực hành động mạnh, cho nên chị ấy sống rất mệt mỏi."

"Cho nên, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc cũng không phải là không có đạo lý."

Lâm Tịch sâu kín nhìn Chử Vưu một cái, khá lắm, loại lòng dạ rộng rãi này cô tự nhận theo không kịp.

"Cho nên, chị anh bị hói đầu?" Lâm Tịch hỏi.

Chử Vưu sửng sốt, đột nhiên hoảng hốt nhìn về phía ống kính.

"... Đừng nói bậy! Chị tôi biết sẽ đánh chết tôi đấy!"

[Cười chết, Lâm Tịch biết nắm bắt trọng điểm thật.]

[Người đẹp ngốc nghếch cũng tạm được, Chử Vưu à, cậu tự nói mình như vậy thật ổn không?]

[Tôi chịu đấy, biểu hiện này của Chử Vưu không nên quá chân thật, nỗi sợ chị mình đúng thật là phát ra từ nội tâm.]

Lâm Tịch cũng cảm thấy vui vẻ, lúc trước cảm thấy người này cao quý lạnh lùng, là dáng vẻ rất không dễ chọc nhưng trải qua nửa ngày ở chung này, không ngờ bản chất anh ta lại hài hước thế này.

Vừa bị trêu chọc một hồi, cô cũng nảy ra một chút hứng thú trêu chọc lại, tỏ vẻ ngây thơ nói với máy quay:

"Mọi người biết làm như thế nào rồi chứ, nếu chị gái của anh ta không có đánh chết anh ta, những người đang ngồi đều có trách nhiệm!"

Cho nên, xin cứ thoải mái cáo trạng đi!

Chử Vưu: "..."

Hai người suốt buổi sáng tha hồ thả lỏng, làm đủ trò, số người xem trong phòng phát trực tiếp không những không giảm mà còn tăng lên, khiến nhân viên công tác vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.

Số lượng người xem ở phòng truyền hình trực tiếp tăng lên một cách chóng mặt, nhìn thấy số người xem trong phòng phát trực tiếp của họ sắp bằng phòng phát chính, cảm giác thành tựu bỗng chốc dâng trào.

Mọi người đột nhiên cảm thấy, nhiệm vụ nhảy quảng trường này thật là tuyệt vời!

Nhưng tình hình này lại mang đến niềm vui lẫn nỗi buồn, vui cho người này buồn cho người kia. So với sự phấn khích của nhân viên, Chử Vưu lại hơi thảm một chút.

Dưới sự giật dây kêu gọi của Lâm Tịch, cư dân mạng xem náo nhiệt quả nhiên không chê chuyện lớn, không biết bọn họ làm như thế nào, quả thật đã đưa chuyện này tới chỗ chị của Chử Vưu.

Vì thế lúc ăn cơm trưa anh ta lập tức nhận được điện thoại thăm hỏi của chị ruột, bắt đầu giải thích xin lỗi một cách hèn mọn.

Lâm Tịch đang ăn hoa quả xong, nhìn Chử Vưu mặt xám mày tro sau khi bị mắng: "Anh thật sự sợ chị mình như vậy sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc