Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mà cô lúc nãy để thuận tiện học khiêu vũ, trực tiếp chải tóc mái lên, buộc tóc đuôi ngựa.
"Nhưng mà, cô như vậy rất đẹp, so với lúc trước đẹp hơn nhiều." Chử Vưu chân thành tán dương.
Khóe miệng Lâm Tịch khẽ nhếch: "Cảm ơn."
Nói cảm ơn xong, cô có qua có lại cũng khen một câu: "Anh cũng rất đẹp."
Chử Vưu hất cằm, vẻ mặt ngạo kiều nói: "Đương nhiên rồi, tôi có thể dựa vào khuôn mặt này để kiếm cơm đấy."
Lâm Tịch: "..."
Được rồi, anh ta đẹp, anh ta nói đều đúng cả.
[Ha ha ha, cười chết đi được, Chử Vưu thật sự không khiêm tốn chút nào.]
[Đâu chỉ là không khiêm tốn, cái này cũng coi như càn rỡ rồi, bất quá nói đi cũng phải nói lại, tôi muốn có khuôn mặt như vậy, chỉ có thể hâm mộ anh ta thôi.]
[Lâm Tịch và Chử Vưu đứng chung một chỗ cũng đẹp mắt quá đi, nhan sắc của hai người này thật đáng kinh ngạc, tuyệt đối xếp hạng nhất trong giải trí.]
Rất nhanh sau đó, dưới sự hỏi thăm của nhân viên công tác, Chử Vưu đơn giản khai báo nguyên nhân mình trở về, nói rằng anh ta là bởi vì say sóng mới trở về sớm.
Lâm Tịch cuối cùng cũng yên tâm, không phải chạy tới tìm cô tính sổ là tốt rồi.
Việc này nói tiếp còn phải bắt đầu từ nhóm bảy người Gia Tân trong của bọn họ, chính là ngày hôm qua sau khi liên lạc, Chử Vưu đột nhiên gửi tin nhắn trong nhóm, còn @Lâm Tịch.
Đại khái ý tứ chính là mặc dù Lâm Tịch mắng tổ tiết mục, nhưng chung quy lại cũng ngộ thương anh ta, điểm này là không thể phản bác sự thật.
Cái nhóm này bình thường căn bản không có người nói chuyện, nguyên thân không biết vì sao còn tắt thông báo tin nhắn của nhóm, cho nên đêm qua trước khi ngủ thì Lâm Tịch mới nhìn thấy tin nhắn.
Cách thời gian dài như vậy, cô cũng không biết trả lời như thế nào, vốn định từ từ rồi nói sau, nhưng sau đó lại quên mất.
Lúc vừa nhìn thấy Chử Vưu mới nhớ tới việc này.
Chử Vưu đến cũng không cắt ngang Lâm Tịch, cô vẫn phải cực khổ học múa quảng trường.
[Mời thưởng thức chương trình phát thanh thể dục thể thao học sinh trung học toàn quốc lần thứ ba…]
Gân xanh trên trán Lâm Tịch co rút hết lần này đến lần khác, cuối cùng thật sự chịu nổi sự ồn ào của Chử Vưu, cô nghiêng người nhường vị trí, mặt không chút thay đổi làm tư thế 'Mời'.
"Anh nhảy được thì anh nhảy thử đi?" Lâm Tịch nói.
"Tôi cũng không làm được." Chử Vưu khoát tay, cười cợt nói:"Giang hồ gọi tôi là 'phế nhân cả hát lẫn nhảy'."
Lâm Tịch cười nhạo một tiếng: "Vậy anh còn không biết xấu hổ mà nói nhảm?"
Chử Vưu nhún nhún vai, trả lời một cách lém lỉnh: "Tôi không biết, nhưng điều đó có liên quan gì đến việc tôi chế giễu cô đâu?"
Lâm Tịch: "..."
[Tôi chịu đấy, Chử Vưu đúng là thiên tài logic, cười nhạo người khác cũng chỉ là đơn thuần muốn cười nhạo người đó mà thôi, chính mình có thể nhảy hay không cũng không quan trọng.]
[Ha ha ha, cách màn hình cũng có thể cảm giác được Lâm Tịch không nói gì, cái này gọi là đại ca cười nhị ca nha.]
[Phế nhân cả hát lẫn nhảy? Lại đột nhiên hơi muốn xem Chử Vưu nhảy thì có chuyện gì xảy ra.]
Sau khi trừng mắt nhìn Chử Vưu vài lần, Lâm Tịch thật sự lười để ý đến anh ta, cô xem như đã hiểu rõ, người này chính là một người đạp mũi lên mặt, bạn càng phản ứng với anh ta thì anh ta lại càng hăng hái.
Quả nhiên, Chử Vưu thấy Lâm Tịch không để ý tới anh ta, hình như cảm thấy không thú vị cũng không vui sướng khi người gặp họa nữa.
Nhưng mà, anh ta bắt đầu tự mình lên sân khấu chỉ đạo!
"Này, động tác này của cô nhảy ngược rồi, hẳn là như vậy mới đúng."
"Anh nhảy thành như vậy, còn không biết xấu hổ mà dạy tôi à?"
"Tôi nhảy thành cái dạng gì thì cũng nhảy tốt hơn so với cô."
"Ai cho anh dũng khí vậy?"
……
Vì thế, hai con gà lại bắt đầu mổ lẫn nhau, ai cũng không thuyết phục được ai, nhưng lại rất cố chấp, đều cho rằng mình đúng, tình cảnh một lần nữa rơi vào sự hỗn loạn đến nỗi không đành lòng nhìn thẳng.
Nhưng không thể không nói, sức hấp dẫn của điệu nhảy quảng trường chính là càng nhảy càng cao, hai người chậm rãi mặc kệ động tác có ngược hay không, nhảy rất vui, thậm chí cùng tay cùng chân, nhân viên công tác bên cạnh cũng nhịn không được mà đỡ trán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










