Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi biết thái độ của Lâm Tịch, Bành Bách Xuyên cũng không có động tác gì nữa, trà trộn tình trường bấy lâu nay, anh ta rất hiểu rõ ràng, vào những lúc như thế này thì không nên làm thêm hành động gì khác, nếu không sẽ chỉ làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn.
Đối với sự thay đổi của Bành Bách Xuyên, đương nhiên Lâm Tịch rất vui mừng, cô dĩ nhiên cũng hi vọng anh ta có thể thấy nhận rõ tình hình mà thu tay lại.
Trong nguyên tác có đề cập qua, Bành Bách Xuyên chính là một người bắt cá nhiều tay có thâm niên, người này vốn đi theo con đường người đàn ông ấm áp, phong cách làm việc đương nhiên một giọt nước cũng không lọt, cho nên danh tiếng bên ngoài không tệ.
Tuy rằng anh ta ham thích nuôi cá, nhưng thủ đoạn mập mờ cực kỳ cao siêu, hơn nữa anh ta vô cùng quý trọng thanh danh nghệ sĩ của mình, muốn bắt nhược điểm của anh ta cũng không dễ dàng.
Lâm Tịch tự nhận không phải sứ giả chính nghĩa gì cả, càng không muốn gây phiền toái ở trong chương trình này cho nên ngay từ đầu cô không có dự đinh muốn vạch trần bộ mặt thật của anh ta, dù sao loại chuyện này chỉ cần làm không tốt một chuyện nhỏ cũng rất dễ dàng rước lấy một đống phiền phức cho mình, chỉ cần Bành Bách Xuyên không đến trêu chọc cô thì chuyện gì cũng dễ nói.
——
Tới gần giữa trưa, Lâm Tịch và Bành Bách Xuyên đã hoàn thành nhiệm vụ, sau đó trực tiếp trở về tiểu viện.
Hai người là người trở về sớm nhất trong tất cả các khách mời, dù sao cũng không có ai thật sự chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ giống như bọn họ, mỗi cái nhiệm vụ của tổ tiết mục đều có thâm ý, mọi người hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ hợp tác tương tác một phen.
Sau khi trở lại tiểu viện, hiếm khi thấy Lâm Tịch đi vào phòng bếp.
[Lâm Tịch đây là muốn làm gì, nấu cơm sao?]
[Chậc chậc, vốn còn tưởng rằng cô ấy khác với bọn họ chứ , đây là nhịn không được cũng muốn gia nhập 'Đại quân hiền lành' sao.]
[Lầu trên nói chuyện âm dương quái khí cái gì thế, không vào phòng bếp thì nói cái gì cũng không làm, đi vào phòng bếp thì nói giả bộ hiền lành, ha ha, đúng là lưỡi không xương trăm đường lắt léo, nói như thế nào đều là cô có lý.]
Từ sau khi đội nhóm trở về, Lâm Tịch cơ hồ đều đếm thời gian sống qua ngày, các loại phiền toái ấp đến trên mặt cô, cô cũng luôn yên lặng khuyên nhủ chính mình, không có gì ghê gớm, nhịn một chút sẽ trôi qua thôi.
Chỉ là lúc này, sau khi cô nhìn thấy đống nguyên liệu nấu ăn nằm trong phòng bếp kia thì hoàn toàn nhịn không nổi, trực tiếp hùng hổ đi tìm tổ tiết mục đòi một giải thích.
Bọn họ là thỏ sao, vì sao mỗi ngày đều cho bọn họ ăn cỏ, có thể chú ý phối hợp món mặn vào bữa ăn hay không.
"Tổ tiết mục có cung cấp thịt, thịt gà, thịt vịt, thịt cá đều có, nhưng lúc mọi người nấu cơm cũng không yêu cầu cung cấp các nguyên liệu nấu ăn này." Nhân viên vô tội trả lời.
Lâm Tịch cũng sửng sốt: "Vì sao?"
Chẳng lẽ những khách mời khác đều theo chủ nghĩa ăn chay sao?
Nhưng cô không phải.
Nhân viên trả lời: "Là như vậy, chúng tôi chỉ cung cấp gà sống vịt sống cá sống, cần mọi người tự xử lý mới được."
Lâm Tịch: "..."
Hôm nay vốn cũng đã đủ phiền lòng, bữa thịt buổi trưa nay cô nhất định phải ăn được!
"Được, vậy tôi muốn một con gà và một con cá." Lâm Tịch nói với nhân viên công tác.
Nhân viên công tác sửng sốt, "Cô, cô biết giết gà, mổ cá sao?"
Lâm Tịch trả lời: "Chuyện này thì anh đừng quan tâm, dù sao cũng sẽ không tìm các anh hỗ trợ đâu."
Những chuyện như giết gà mổ cá này thật sự là cô không làm được, nhưng cái này cũng không có nghĩa là cô không có biện pháp khác.
Hai ngày trước khi cô đi lang thang một mình trên đảo, vừa vặn quen biết một cô gái nhỏ ở quầy lễ tân khách sạn trên đảo.
Cô bé rất nhiệt tình, lúc ấy nghe nói cô đang tìm người để hoàn thành nhiệm vụ múa quảng trường, còn chủ động nói rằng sẽ giúp cô lưu ý, lúc ấy đoàn du lịch của các cán bộ kỳ cựu trong nước tới Tịch Dương Hồng du lịch cũng là cô bé kia giúp cô hỏi thăm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










