Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Cá Mặn Ở Chương Trình Tạp Kỹ Yêu Đương Sau Tôi Bạo Hồng Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

"Hôm nay ánh mặt trời rất gắt, Lâm Tịch, em có thấy nắng không, anh có mang theo dù che nắng đây."

Vừa dứt lời, Bành Bách Xuyên lập tức lấy ô che nắng mang theo bên người ra, sau khi mở ra thì muốn che nắng cho Lâm Tịch.

Cơ thể Lâm Tịch theo phản xạ có điều kiện lui về bên cạnh hai bước, có chút cảnh giác nhìn Bành Bách Xuyên một cái.

"Không cần, trước khi ra ngoài tôi đã thoa kem chống nắng rồi."

Bành Bách Xuyên giật mình, có vẻ không ngờ rằng Lâm Tịch sẽ có phản ứng này, khóe miệng đang cười lập tức cứng đờ.

"Tôi chỉ cảm thấy tia cực tím bên bờ biển sẽ rất mạnh, mà hiệu quả của kem chống nắng lại có hạn, cho nên có thêm một lớp bảo vệ sẽ tốt hơn."

Nói đến đây, Bành Bách Xuyên dừng lại, tự nhận là rất tri kỷ bổ sung thêm: "Nếu không thì tự em cầm ô che đi, tôi không sao, không cần..."

"Thật sự không cần, tôi trời sinh phơi nắng cũng không đen." Lâm Tịch nghiêm túc nói.

Nói xong, cô căn bản không cho đối phương cơ hội phản ứng, cũng không quay đầu lại mà rời đi luôn.

Bành Bách Xuyên: "..."

Lần đầu trêu chọc thất bại!

[Cười chết tôi rồi, Lâm Tịch đây là loại con gái thẳng thắn gì vậy chứ, hoàn toàn không trêu chọc nổi!]

[Trời sinh phơi nắng không bị đen! A a a, Lâm Tịch đây là đang khoe ngầm đúng không, tôi cũng muốn]

[Ặc... hình như tôi biết vì sao Lâm Tịch xinh đẹp như vậy mà vẫn còn độc thân.]

Một lần không mắc câu, vậy hai lần, ba lần, không đến nỗi nhiều lần như vậy và vẫn không mắc câu chứ.

Sẽ không đâu, không lâu nữa cơ hội sẽ lại tới.

Hai người đi tới bên bờ biển, bờ biển đầy đá vụn, rất khó đi.

Bành Bách Xuyên thấy thế lập tức tiến lên: "Lâm Tịch, để tôi đỡ em đi, đừng để mình ngã sấp xuống."

Lâm Tịch giơ tay lên: "Không cần, tôi tự làm được!"

Anh trai quay phim theo hai người nhìn mặt đường phía trước quả thật không dễ đi, cũng khuyên nhủ một phen.

Ai ngờ hai chân Lâm Tịch vừa di chuyển, trực tiếp bước đi như bay trên mặt đường rải đầy đá, một mình dẫn đầu đi về phía trước, bóng lưng tiêu sái dường như đang nói 'Dăm ba chuyện này, dễ như ăn bánh'.

Bành Bách Xuyên: "..."

Anh quay phim: "..."

[Ha ha ha, một người phụ nữ Trung Quốc mạnh mẽ.]

[Lâm Tịch: Chỉ độ khó này thôi sao, xem thường ai đấy?]

[Có chút không hiểu nổi, Lâm Tịch đây là quá thẳng hay là EQ thấp, cô ấy thật nhìn không ra Bành Bách Xuyên đang trêu chọc mình sao?]

[Có khả năng nào chỉ đơn giản là không thích thôi không.]

……

Dưới sự dẫn dắt của Lâm Tịch, người một lòng muốn hoàn thành nhiệm vụ này, bọn họ đã nhanh chóng đi đến địa điểm mà tổ tiết mục chỉ định, là một vùng nước cạn bên bờ biển.

Mực nước ở đây đại khái chỉ đến vị trí dưới đầu gối của người lớn, không sâu, nước trong suốt, xanh ngắt, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy trong nước có cả ốc biển.

Lâm Tịch nhìn mặt nước, ánh mắt không khỏi thâm trầm, trong mắt xẹt qua một tia ý vị không rõ.

"Lâm Tịch, em làm sao vậy, không dám đi xuống sao?" Bành Bách Xuyên ở một bên thuận miệng hỏi một câu.

Lâm Tịch nghiêng đầu: "Không sai, tôi sợ nước, cho nên nhiệm vụ này làm phiền anh rồi."

Dứt lời, cô lập tức đưa thùng nước nhỏ đang xách trong tay tới.

"Hả?" Bành Bách Xuyên mờ mịt nhận lấy thùng nước, rất mơ hồ.

Anh ta vừa rồi thật sự chỉ thuận miệng hỏi, hoàn toàn không ngờ tới Lâm Tịch sẽ trả lời như vậy, không khỏi có chút trở tay không kịp.

"Được, vậy để tôi xuống nhặt, em chỉ…"

Lâm Tịch: "Được, tôi qua bên kia chờ anh, sẽ không quấy rầy anh làm việc đâu."

Bành Bách Xuyên nhìn bóng lưng không chút lưu luyến của Lâm Tịch, ánh mắt lóe lên.

Anh ta cũng không ngốc, lúc này cũng loáng thoáng cảm giác được Lâm Tịch bài xích anh ta, hoặc là nói cố tình xa lánh anh ta thì đúng hơn.

Tuy rằng không biết là bởi vì cái gì, nhưng đối với Bành Bách Xuyên mà nói, loại tình huống này quả thật hơi khó giải quyết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc