Ở cái niên đại mà kinh tế còn chưa có phát triển này, giáo dục cũng còn chưa trở thành sản nghiệp, trường học ấy là không có dư tiền nhàn rỗi đi khống chế thế giới vườn trường ngoài tường vây.
Như là phố sau Học viện Công nghiệp, Học viện Công nghiệp không có lấy nó làm của riêng, trường Sư phạm cũng không có nhét nó vào phạm vi khống chế của mình, để nó tự do phát triển.
Cái phố sau này, thiệt nói huỵch ra chính là nhà dân mà cư dân địa phương tự mình xây dựng, cũng không có thống nhất quy hoạch, con phố này thậm chí còn có chút quanh co khúc khuỷu.
Mấy năm nay theo số lượng hộ cá thể tăng nhiều, cửa hàng phố sau mới dần dần nhiều lên, có vài chỗ là cư dân địa phương tự mình mở tiệm, có một vài là mở cho thuê nhà.
Hàng năm đều có không ít tiệm mới khai trương, cũng có không ít tiệm không mở nổi nữa mà đóng cửa.
Diệp Tuệ biết con phố sau này sẽ được quy hoạch lần nữa, nhưng chí ít là trước lúc đại học khuếch chiêu là sẽ không, cái đó còn rất nhiều năm đâu, cho nên cô quyết định mở tiệm ở phố sau.
Vương Thải Nga tựa hồ là tạm không tính tự mình mở tiệm, mà là giống như Diệp Tuệ nói vậy, lựa chọn làm cửa hàng trưởng, trừ bỏ phụ trách thu ngân ra, còn phải công tác thống kê tình huống tiêu thụ hàng hóa, phản ánh với Diệp Tuệ là cần nhập hàng gì vân vân.
Chạng vạng một ngày nọ của tháng 4, Ngụy Nam khó được tan tầm đúng hạn, cưỡi xe đi tới đón Diệp Tuệ, Diệp Tuệ nói: "Ăn cơm rồi lại về đi, trong nhà rất nhiều ngày rồi đều không nấu nướng, đồ ăn gì cũng không có."
Ngụy Nam nói: "Hôm nay không ăn ở trong nhà, chúng ta đi ra ngoài ăn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

