Hai người thương nghị xong xuoi, sau khi đến Bắc Kinh thăm bạn bè rồi, bọn họ liền đi Sơn Đông lên Thái Sơn, nếu như thời gian có kịp, bọn họ liền từ Sơn Đông xuôi nam tới Tô Châu, lại đến Hàng Châu, sau đó lại về nhà.
Ý tưởng tương đối tốt đẹp, Diệp Tuệ áng chừng chỉ có thể leo Thái Sơn một phen, ai bảo tốc độ xe lửa đầu năm nay quá chậm chứ, đại bộ phận thời gian đều phải hao phí ở trên đường.
Chẳng qua mặc kệ như nào, có thể đi ra ngoài chơi với Ngụy Nam cũng rất hạnh phúc.
Diệp Tuệ còn trưng cầu ý kiến ba mẹ chồng, hỏi bọn họ có nguyện ý ra ngoài chơi hay không, dù sao cũng còn chưa khai giảng, hai vợ chồng Ngụy Quốc Thái xua tay cự tuyệt, nói bọn họ có nghỉ đông và nghỉ hè, nếu muốn đi thì về sau tự mình đi, không có phiền người trẻ tuổi bọn họ, có thể nói là rất thiện giải nhân ý.
Vì thế hai người dẫn theo Tiểu Tuyết bước lên tàu lên bắc, cao hứng nhất không ai bằng Tiểu Tuyết, không nghĩ tới chị Tuệ kết hôn rồi còn có thể đưa cô bé đi Bắc Kinh.
Đến Bắc Kinh, Ngụy Nam mang theo Diệp Tuệ đi bái phỏng thầy anh, lại cùng đi thăm một nhà thầy Quách, sau đó mới bước lên tàu đi về đông, một đường nhằm Thái Sơn mà đi.
Thái Sơn là đứng đầu Ngũ Nhạc*, nguy nga hùng vĩ cao lớn, nổi tiếng từ xưa, đương nhiên đáng giá leo một lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

