“Sao lại ở đây?” Giọng nói ôn hòa lọt vào tai Lương Tĩnh Uyển. Câu hỏi bật ra khiến cô chẳng biết xoay xở ra sao.
“À…”
Lương Tĩnh Uyển căng da đầu, lén liếc nhìn bãi chiến trường trên nắp ca-pô, sau đó ngước mắt nhìn Cố Chính Sâm, quan sát thái độ của anh: “Xin lỗi, làm bẩn xe ngài rồi.”
“Chi phí dọn dẹp sau này, tụi cháu cũng sẽ chịu trách nhiệm.”
Tụi cháu?
Cố Chính Sâm nhìn Lương Tĩnh Uyển đang đứng một mình, đáy mắt xẹt qua vài tia khó hiểu. Nương theo từng bước chân tiến lên trước, anh chú ý tới Hứa Ngôn đang “hôn mê” ở góc tường.
“Không sao, đằng nào dạo này tôi cũng định dọn dẹp, không cần bồi thường đâu.”
Câu trả lời của Cố Chính Sâm hoàn toàn nằm trong dự kiến của Lương Tĩnh Uyển. Nhưng lời khách sáo của nhân vật tầm cỡ thì không thể tưởng thật được. Dù sao chuyện này cũng do Hứa Ngôn gây ra, theo lý mà nói thì chi phí dọn dẹp phải do các cô chi trả.
Nhìn vẻ kiên trì trên mặt Lương Tĩnh Uyển, Cố Chính Sâm gật đầu: “Được, sau này tôi sẽ bảo Lâm Nguyên liên lạc với cô.”
Áo vest vắt trên cẳng tay rắn rỏi, tay áo sơ mi xắn lên tận khuỷu. Cố Chính Sâm bước chậm lại, dừng chân tại chỗ, dời mắt nhìn Lương Tĩnh Uyển và Hứa Ngôn qua lại: “Còn lái xe được không, tôi đưa các cô về.”
Sau vài vòng suy tính trong đầu, Lương Tĩnh Uyển không từ chối Cố Chính Sâm. Cô ôm eo Hứa Ngôn, gian nan nhích từng bước lên chiếc Bentley, yên vị ở hàng ghế sau.
Hàng ghế sau đã có hai người ngồi, đành để Cố Chính Sâm chịu ấm ức ngồi ở ghế phụ. Hơi men bốc lên, Cố Chính Sâm nhắm mắt lại, đưa tay day day sống mũi. Lâm Nguyên lén lút liếc mắt sang, sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu của sếp mới lên tiếng dò hỏi: “Cô Lương muốn về đâu?”
“Vịnh Bồ Đề.”
Lương Tĩnh Uyển vừa dỗ dành Hứa Ngôn đang ngọ nguậy không yên, vừa tranh thủ đáp lời Lâm Nguyên.
Trận ồn ào ban nãy khiến Hứa Ngôn mở choàng mắt. Ánh mắt cô ấy lại trở về vẻ vẩn đục mơ màng. Cô ấy nheo mắt đánh giá người trước mặt. Do hơi cận thị nên dù nheo mắt cũng nhìn chẳng rõ, cô ấy đành phải rướn người tới, dừng lại cách mặt Lương Tĩnh Uyển chừng ba tấc mới nhìn thấu.
“Tiểu Uyển, cậu nói xem tại sao anh ấy lại từ chối mình?” Giọng nói mềm mại xen lẫn vài phần tủi thân, cô ấy bĩu môi, ánh mắt yếu ớt.
Lương Tĩnh Uyển cũng chẳng biết trả lời ra sao, đành phải lựa lời hay ý đẹp để dỗ dành cô bạn, nào là cậu rất tốt, là do người ta không có mắt nhìn…
Bình thường mà nói, cảm xúc sẽ thuận theo lời Lương Tĩnh Uyển mà xoa dịu đi. Nhưng Hứa Ngôn thì khác. Vừa nghe thấy câu đó, cô ấy lập tức ngồi thẳng người lên, phản bác: “Anh ấy có mắt nhìn nên mình mới thích, cậu không được nói xấu anh ấy.”
Lương Tĩnh Uyển lặng lẽ nhìn Hứa Ngôn vài giây, cuối cùng rút ra kết luận: Thôi xong, đồ lụy tình, hết cứu nổi.
Bị Lương Tĩnh Uyển nhìn đăm đăm, Hứa Ngôn còn bồi thêm một câu: “Đúng không?”
“Đúng đúng đúng.”
“Anh ấy tốt không?”
“Tốt tốt tốt.”
Sự qua loa có lệ trong câu nói lộ ra rõ rành rành.
Cố Chính Sâm ngồi trên ghế phụ nhắm mắt dưỡng thần. Nghe thấy giọng điệu qua loa của Lương Tĩnh Uyển, anh nhếch mép.
Lương Tĩnh Uyển vất vả dỗ dành một phen, cuối cùng Hứa Ngôn mới chịu im lặng. Lương Tĩnh Uyển thở phào nhẹ nhõm.
“Tình cảm không suôn sẻ sao?” Cố Chính Sâm ngồi ghế phụ mở lời.
Lương Tĩnh Uyển sững sờ trong tích tắc. Cô không ngờ nhân vật lớn lại hóng hớt như vậy. Tuy nhiên một lát sau cô vẫn gật đầu, chợt nhận ra anh không nhìn thấy bèn đáp lại: “Vâng ạ.”
Lời Hứa Ngôn nói mười phần thì đến tám chín phần là đang nhắc tới nam thần đại học năm xưa. Nhưng hồi đó Lương Tĩnh Uyển còn đi du học ở nước ngoài, nên cô chỉ mường tượng ra hình bóng đại khái qua dăm ba câu chữ của cô bạn.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là Hứa Ngôn lỡ thích người ta, ngày nào cũng chạy tới chường mặt ra. Kết quả nửa năm trôi qua, câu đầu tiên người ta thốt lên vẫn là: “Cô là ai? Chưa từng gặp.”
Chuyện này khiến một Hứa Ngôn vốn sống tự do phóng túng, lớn lên trong sự cưng chiều bỗng chốc dâng trào cơn giận. Cô ấy lập tức quay gót bước đi. Thế nhưng chưa tới nửa tháng, lại lon ton chạy đi theo đuổi. Tới lui ngót nghét một năm ròng, ngay cả WeChat của đối phương cô ấy cũng chưa thêm bạn được.
Công cuộc theo đuổi diễn ra rầm rộ. Vài kẻ nhiều chuyện bên cạnh người nọ cũng ngỏ ý muốn lén đưa WeChat cho Hứa Ngôn. Dẫu vậy, đối phương lại năm lần bảy lượt dặn dò, dùng lời lẽ rạch ròi cấm những người xung quanh gửi WeChat của bản thân cho cô ấy.
Cảm xúc của Hứa Ngôn đến nhanh mà đi cũng mau. Chờ đến lúc Lương Tĩnh Uyển về nước đón Tết, lúc hai người gặp nhau, ngoài miệng cô ấy buông lời từ bỏ, nhưng Lương Tĩnh Uyển vẫn nhìn thấu vài phần hiu quạnh vương trong đáy mắt cô bạn.
Sau chuyện đó, Lương Tĩnh Uyển cũng tính sai người đi điều tra lai lịch đối phương. Nhưng kết quả nhận được là người ta có vẻ thực sự không thích phụ nữ, lại càng chẳng ưa đàn ông. Xung quanh anh ta chưa từng xuất hiện bóng hồng nào. Đối mặt với những người muốn tiếp cận, anh ta đều dùng lời lẽ cự tuyệt thẳng thừng, chẳng nể nang chút tình diện nào. Đối với Hứa Ngôn, khéo còn được xem là uyển chuyển chán. Lương Tĩnh Uyển đành mặc niệm cho cô bạn, sao lại đâm đầu vào một kẻ như vậy cơ chứ.
…
Hứa Ngôn cũng nghe thấy câu hỏi của Cố Chính Sâm. Cô ấy gập người, tì tay lên lưng ghế, rướn người về phía anh, cất lời hỏi: “Chú chính là người mà Tiểu Uyển bảo là khắc cậu ấy đó hả?”
Chuông cảnh báo trong đầu Lương Tĩnh Uyển vang lên inh ỏi. Thần kinh cô căng như dây đàn. Cô vội vàng kéo người Hứa Ngôn lại, cười gượng vài tiếng: “Cậu ấy say rồi, ngài đừng nghe cậu ấy nói quàng nói xiên.”
Hứa Ngôn nhíu mày. Cô ấy vừa định ngoảnh đầu cãi lại rằng mình chưa say, song vừa chạm phải ánh mắt mang tính uy hiếp của Lương Tĩnh Uyển, cô ấy đành ngoan ngoãn gật gù: “Ừm, mình say rồi.”
Vẫn còn biết nhìn sắc mặt cơ đấy, rõ ràng là mượn rượu làm càn, nhân lúc hơi men bốc lên để lúc tỉnh lại dễ bề đẩy sạch trách nhiệm.
Thông qua gương chiếu hậu trong xe, Cố Chính Sâm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng cứng của cô gái, trong lòng bỗng dâng lên hứng thú.
Xe đỗ ở tòa nhà số mười một. Lương Tĩnh Uyển kéo mạnh Hứa Ngôn xuống xe. Một tay cô đỡ bạn, tay kia gõ nhẹ lên ô cửa kính. Cửa sổ bên ghế phụ chầm chậm hạ xuống.
Lương Tĩnh Uyển vẽ lên nụ cười ngọt ngào, khom lưng kề sát tới.
“Tối nay đa tạ Chủ tịch Cố đưa tụi cháu về, ngoài ra…” Lương Tĩnh Uyển đắn đo: "Ban nãy Hứa Ngôn lỡ lời, mong Chủ tịch Cố đừng để trong lòng. Cậu ấy chỉ lảm nhảm vì say thôi.”
Bị gọi tên, Hứa Ngôn đang tựa đầu vào vai Lương Tĩnh Uyển toan ngẩng lên cự cãi, song lại bị cô cứng rắn dùng sức ghì chặt xuống vai.
“Biết rồi.” Câu trả lời của Cố Chính Sâm khiến Lương Tĩnh Uyển trút được gánh nặng.
Giọng Cố Chính Sâm chậm rãi, pha lẫn vài phần say khướt trêu chọc: “Chỉ trong vài ngày mà gặp mặt nhiều như thế, chúng ta rất có duyên phận.” Yết hầu chuyển động, giọng nói kìm nén xuống.
Đèn chiếu sáng trong xe bật lên, soi rõ gương mặt hai người. Lời nói thẳng thắn của Cố Chính Sâm lọt vào tai cô. Ánh mắt gợn sóng đập vào đáy mắt, chất chứa thâm ý khó lường mà Lương Tĩnh Uyển chẳng tài nào hiểu thấu. Đôi mắt anh đặt trên người Lương Tĩnh Uyển, mang theo vài phần càn rỡ.
Lời mờ ám không hề tạo ra bầu không khí nhuốm màu hồng phấn chút nào. Mắt Lương Tĩnh Uyển nhìn thẳng Cố Chính Sâm, cô cười gượng vài tiếng. Ha ha, nghiệt duyên thì có!
Cô vốn chẳng xem trọng câu nói của Cố Chính Sâm, chỉ nghĩ đó là lời khách sáo nhằm hòa hoãn không khí.
“Có duyên phận.” Hứa Ngôn tựa như chú vẹt học đòi nói theo. Hai tay cô ấy ôm ghì cổ Lương Tĩnh Uyển, lắc lư qua lại khiến thân thể cô cũng ngả nghiêng theo.
Lương Tĩnh Uyển bất ngờ bị lắc lư nên chới với. Cô vội chống tay lên xe để cố định cơ thể, xốc lại Hứa Ngôn cho tử tế.
Thấy vậy, Cố Chính Sâm dời tầm mắt đi. Yết hầu chuyển động, anh hắng giọng, điềm tĩnh nói: “Ngủ ngon mơ đẹp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
