Tân Hinh Phủ.
Hứa Ngôn lao nhanh xuống xe. Cô ấy nhìn hai người bên trong qua khung cửa kính đã hạ xuống, cất tiếng cảm ơn nhẹ nhàng rồi dứt khoát quay người rời đi, bỏ mặc ánh mắt van nài tha thiết của Lương Tĩnh Uyển.
Bầu không khí dường như càng thêm tĩnh mịch. Lương Tĩnh Uyển lén lút liếc mắt sang, thoáng thấy Cố Chính Sâm đang nhắm nghiền hai mắt nên cõi lòng cũng tạm thời thả lỏng đôi chút.
Đột nhiên, người đàn ông bên cạnh lên tiếng: “Sao cô lại nghĩ đến chuyện gọi điện thoại cho Từ Dĩnh?”
Lý do rất đơn giản, Lương Tĩnh Uyển liền thuật lại đúng như những gì mình đã nghĩ trong lòng.
Cố Chính Sâm chầm chậm mở mắt. Ánh nhìn sâu thẳm của anh dừng lại trên người Lương Tĩnh Uyển: “Lần sau cô có thể gọi điện cho tôi.”
Lương Tĩnh Uyển nín thở, sau đó cô khẽ cong khóe môi: “Chủ tịch Cố bận rộn trăm công nghìn việc, cháu đâu dám làm phiền ngài.”
“Cô không phải nhân viên của Trung Vinh, thế nên cũng không cần thiết phải gọi tôi là Chủ tịch Cố.” Giọng nói trầm ấm vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, lại càng tăng thêm vài phần trêu người.
“Vậy… ngài Cố?” Lương Tĩnh Uyển vừa ướm hỏi vừa lén quan sát sắc mặt của Cố Chính Sâm. Thấy anh không đáp lời, cô biết anh vẫn chưa hài lòng với cách gọi này. Cô bắt đầu suy tư…
“Chú… chú Cố.”
Lại thấy Cố Chính Sâm khép hàng mi, anh hỏi: “Quan hệ giữa cô và Cảnh Trình rất tốt sao?”
Trán Lương Tĩnh Uyển giật giật. Câu nói của Cố Chính Sâm mang theo mấy phần dò xét, nhưng cô lại chẳng hiểu mô tê gì. Chuyện này vốn dĩ đã lan truyền khắp nơi rồi cơ mà, tại sao Cố Chính Sâm còn mang ra hỏi cô?
Thế nhưng Lương Tĩnh Uyển chợt nhớ lại lần thứ hai cô và Cố Chính Sâm chạm mặt nhau, Tịch Cảnh Trình đã giới thiệu hai người là bạn bè. Cô chỉ đành nghĩ thầm rằng, chắc vị chức cao vọng trọng này chẳng màng đến mấy tin đồn nhảm nhí, vậy nên mới không biết chuyện hôn ước giữa nhà họ Tịch và nhà họ Lương.
Lương Tĩnh Uyển cẩn trọng dùng từ: “Anh ta và em trai cháu là bạn bè.”
Cố Chính Sâm gật đầu, sau đó mới cất lời: “Cô lên nhà đi.”
Nhờ có Cố Chính Sâm nhắc nhở, Lương Tĩnh Uyển mới nhận ra chiếc xe đã đậu ngay dưới sảnh tòa nhà số mười một thuộc khu Vịnh Bồ Đề.
Lương Tĩnh Uyển lí nhí cảm ơn. Cô đứng nhìn chiếc Mercedes khuất bóng rồi mới thong thả bước vào trong tòa nhà.
Ngày hôm sau.
Ngày nghỉ cuối tuần đáng lý ra phải được nghỉ ngơi cho tử tế. Thêm vào đó, tối qua lúc về đến nhà cũng đã xấp xỉ mười một giờ khuya. Thế nên khi Lương Tĩnh Uyển đang nằm trên giường say giấc nồng thì lại bị một cuộc gọi đánh thức.
Lương Tĩnh Uyển nhíu mày, hé một bên mắt để bắt máy.
“Alo.”
“Alo, con vẫn chưa dậy hả?” Giọng nói của ông Lương vang lên.
“Bố gọi điện sớm thế này có chuyện gì không ạ?” Giọng Lương Tĩnh Uyển khàn đặc.
“Con tự xem lại bây giờ là mấy giờ rồi hẵng nói câu đó nhé.”
Lương Tĩnh Uyển cố gắng mở nốt con mắt còn lại. Nhìn đồng hồ hiển thị trên màn hình điện thoại đã là hơn một giờ chiều, quả thực không thể tính là sớm nữa.
“Bố gọi điện tới làm gì vậy?” Lương Tĩnh Uyển chẳng buồn vướng bận chuyện thời gian nữa.
“Đi đánh bóng với bố. Cho con nửa tiếng chuẩn bị đấy, bố vừa từ nhà đi tới rồi.”
Chưa đợi Lương Tĩnh Uyển kịp trả lời, ông Lương đã ngắt máy.
Lương Tĩnh Uyển siết chặt chiếc điện thoại, cô nằm lăn lộn trên giường một lát rồi mới chịu rời giường đi đánh răng rửa mặt.
Đến khi cô xuống lầu, ông Lương đã đứng chờ sẵn bên dưới. Chẳng màng đến vẻ mặt hầm hầm tức giận của ông, cô cứ vừa bước lên xe là lại ngủ bù.
Xe chạy suốt hơn bốn mươi phút mới chịu dừng bánh.
Lương Tĩnh Uyển tự giác mở mắt. Cô ngáp một cái rồi vươn vai: “Đến nơi rồi ạ?”
Ông Lương gật đầu, hai bố con cùng nhau xuống xe.
Mãi cho đến lúc tài xế lái xe vào bãi đỗ, Lương Tĩnh Uyển mới nhận ra vấn đề: “Chú Minh không đi cùng bố sao?”
Chú Minh trong miệng Lương Tĩnh Uyển chính là trợ lý của ông Lương.
“Có con đi cùng rồi, gọi ông ấy tới đây làm cái gì.”
Ánh nắng mặt trời chói chang nhức mắt, Lương Tĩnh Uyển bèn đội một chiếc mũ rộng vành, hai bố con thong dong dạo bước trên bãi cỏ.
“Hôm nay còn vài người nữa, để họ làm quen với con luôn, tránh lặp lại tình huống như lần trước.” Ông Lương chắp hai tay sau lưng.
Lương Tĩnh Uyển giả ngốc, tủm tỉm hỏi: “Lần trước là chuyện gì cơ ạ?”
Ông Lương khẽ hừ lạnh một tiếng: “Thằng nhóc nhà họ Chu kia đã kể hết cho bố rồi. Bố tôn trọng ý nguyện của con nên mới cho con đến chỗ nó làm việc. Thứ nhất là vì con thích, thứ hai là để con tự mình bươn chải. Con vào văn phòng luật Lâm Đô cũng được hơn bốn tháng rồi, muốn trải nghiệm cuộc sống thì cũng trải nghiệm đủ rồi đấy. Khi nào thì con mới chịu về nhà đây?”
Lương Tĩnh Uyển cao giọng phản bác: “Rõ ràng mới được ba tháng hai mươi bảy ngày thôi, làm gì đã hơn bốn tháng đâu ạ.”
“Lúc trước bố và ông nội bảo con theo học ngành thương mại, vậy mà con học bên Cambridge lại cố tình chọn ngành luật. Lúc học thạc sĩ lại chạy sang Chicago học cái ngành tâm lý học khỉ gió gì đó…” Ông Lương cứ lải nhải càu nhàu, Lương Tĩnh Uyển bĩu môi, cúi gằm mặt ngoan ngoãn lắng nghe.
“Là họ cần phải nhớ mặt con, chứ không phải con đi làm quen với bọn họ. Con chỉ cần lưu ý đừng nhận lầm một người là được.” Ông Lương đáp lời.
Lương Tĩnh Uyển giơ tay lên che nắng, hiếu kỳ hỏi: “Ai vậy ạ?”
“Cố Chính Sâm.”
Lương Tĩnh Uyển không đáp lời, ánh mắt cô hơi né tránh.
“Cậu ta làm việc quyết đoán và mạnh tay hơn hẳn bố mình. Bảy năm trước vừa nhậm chức đã đệ trình lên hội đồng quản trị ý tưởng lấn sân sang ngành năng lượng và sản xuất ô tô. Ngay sau đó lại cải tổ quy mô lớn, liên tiếp đưa vài công ty con lên sàn chứng khoán. Lợi dụng chủ trương kêu gọi hợp tác giữa chính phủ đại lục và chính quyền đặc khu, mấy tháng trước cậu ta lại bắt tay với một công ty niêm yết ở đặc khu để lên kế hoạch xây dựng cảng biển tại Lâm Thành. Tính ra thì ba năm trước, cái ghế người giàu nhất Lâm Thành của bố đã phải nhường lại cho cậu ta ngồi rồi.”
“Mặc dù tuổi đời còn trẻ, nhưng hễ ai gặp mặt cũng phải gọi một tiếng Chủ tịch Cố. Những năm gần đây, trong vài đợt quyên góp vật tư cứu trợ thiên tai, Trung Vinh luôn dẫn đầu danh sách. Thử hỏi có ai mà không cất lời khen ngợi cậu ta có tấm lòng nhân ái cơ chứ.”
Ông Lương vươn tay vỗ vỗ vai Lương Tĩnh Uyển: “Một người muốn nhận được sự tôn trọng từ người khác thì phải tự dựa vào chính bản thân mình.”
Lương Tĩnh Uyển im lặng hồi lâu. Cô lia mắt nhìn sang sân tennis ngoài trời, thấy vài người đàn ông đang đứng đó bèn đưa tay chỉ: “Ở chỗ kia đúng không bố?”
Ông Lương gật đầu.
Ông Lương dẫn Lương Tĩnh Uyển vừa bước vào sân tennis, người đàn ông vốn đang ngồi trên ghế liền đứng dậy. Lương Tĩnh Uyển đưa mắt nhìn một lượt, ai nấy cũng đều là những doanh nhân trạc tuổi trung niên ở Lâm Thành.
Sau vài câu chào hỏi khách sáo, ông Lương chỉ tay về phía Lương Tĩnh Uyển đang đứng cạnh mình: “Đây là con gái tôi, Lương Tĩnh Uyển. Con bé vừa mới từ nước ngoài trở về cách đây không lâu.”
Mọi người đồng loạt lộ vẻ bừng tỉnh.
Lương Tĩnh Uyển cong khóe môi cười nhạt. Dựa theo lời giới thiệu của ông Lương, cô lần lượt cất tiếng gọi từng người.
Có người lên tiếng: “Giờ đã lớn thành thiếu nữ xinh đẹp thế này rồi. Tôi nhớ hồi bé xíu cháu nó mới cao chừng này,” ông ta vừa nói vừa đưa tay lên đo đạc: "cứ bám theo sau lưng Chủ tịch Lương. Loanh quanh một cái mà thoắt cái đã ngần ấy năm rồi.”
Giữa lúc vài người đang hồi tưởng chuyện xưa, Cố Chính Sâm cũng cất bước thong dong tiến tới.
Lương Tĩnh Uyển ngoái đầu nhìn lại. Anh diện một bộ đồ thể thao màu đen toát lên vẻ thư thái nhàn nhã, bước chân chậm rãi như đang dạo chơi. Đi ngay bên cạnh anh chính là Lâm Nguyên.
Dưới sự giới thiệu của ông Lương, Lương Tĩnh Uyển vươn tay ra, nở một nụ cười công nghiệp: “Chủ tịch Cố.”
Cô giả vờ như không quen biết anh, mà Cố Chính Sâm cũng diễn sâu như thể hai người chưa từng gặp gỡ. Anh rất phối hợp đưa tay ra, trầm giọng đáp lời: “Cô Lương.”
Hai bàn tay mang theo hơi ấm lồng vào nhau. Lương Tĩnh Uyển rũ mắt cúi đầu. Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng đang bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé trắng ngần của cô. Lúc cô vừa định rụt tay về thì bất thình lình, trên cổ tay lại truyền đến một cảm giác nhồn nhột.
Vài giây sau, Lương Tĩnh Uyển mới chậm chạp nhận ra dường như cô đã… bị người ta sờ soạng. Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển lập tức chuyển dời sang người Cố Chính Sâm.
Cố Chính Sâm vẫn đang thản nhiên cười nói với người bên cạnh, cứ như thể kẻ vừa dùng ngón tay cái mơn trớn cổ tay cô gái nhỏ căn bản không phải là anh vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)