Lương Tĩnh Uyển mỉm cười cất tiếng chào.
Tiết Lâm cũng nhếch khóe môi, quay sang nói với nhân viên phục vụ: “Một ly nước chanh mật ong.” Sau đó, cô ta nhìn Lương Tĩnh Uyển hỏi: “Cô cũng uống loại này à?”
“Một ly Americano, tôi bị dị ứng mật ong.” Lương Tĩnh Uyển giải thích.
Dị ứng mật ong. Tiết Lâm nhẩm lại một lượt trong đầu, gật đầu đầy thâm ý. Cô ta vươn tay vén lọn tóc vương trên trán ra sau tai, làm ra vẻ điềm nhiên như không, tiện miệng hỏi: “Sao hôm nay cô đến sớm thế?”
Thấy Lương Tĩnh Uyển rướn mày, cô ta bèn nói thêm: “Lúc tôi đi mua đồ ăn sáng thì nhìn thấy cô.” Rồi lại tò mò: “Người ngồi đối diện cô là bạn trai cô à?”
Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển khẽ chớp, cô cong khóe môi: “Là bạn học của tôi. Hôm qua cô không đến công ty luật sao?”
Thấy Tiết Lâm lắc đầu, Lương Tĩnh Uyển lập tức hiểu ra, nhưng trong lòng lại nảy sinh chút kỳ lạ. Chuyện hóng hớt dạo này kém lưu thông đến thế cơ à?
Thứ sáu là ngày yêu thích nhất của dân công sở. Vốn dĩ Lương Tĩnh Uyển phải vui mừng hớn hở vì sắp được tan làm, ngặt nỗi lúc này giữa hàng chân mày cô lại vương một tầng sương mù, phảng phất nỗi u sầu nhàn nhạt.
Cô nhoài người nằm gục xuống bàn, nhìn chằm chằm tin nhắn bà Tô gửi tới với vẻ mặt ủ dột.
Kể từ lần trước ông Lương đột nhiên gửi cho cô một câu khó hiểu: "Nếu làm không nổi nữa thì về nhà đi", cô nhắn lại ba dấu chấm hỏi, từ đó hai bố con im lặng, chẳng ai liên lạc với ai.
Hai ông bà giáo dục cô và Lương Minh Viễn theo kiểu thả rông. Nhìn nội dung tin nhắn: "Cục cưng, tối nay về nhà ăn cơm nhé", cách xưng hô ngọt ngấy này khiến Lương Tĩnh Uyển lắc đầu ngao ngán. Lần về nhà này chẳng khác nào tham dự Hồng Môn Yến, e rằng cô sắp trở thành Lưu Bang thứ hai mất rồi.
Lương Tĩnh Uyển suy nghĩ từ một giờ đến tận năm giờ chiều mà vẫn chẳng đoán ra được ý đồ của bà Tô. Thế nhưng cô không có quyền từ chối, đành ngoan ngoãn mò về nhà.
Ngự Long Loan.
Lương Tĩnh Uyển và bà Tô ngồi cùng một phía, ông Lương ngồi đối diện.
Đáng lẽ ra bầu không khí gia đình phải đầm ấm vui vẻ, nhưng sắc mặt ông Lương lại cực kỳ khó coi. Trớ trêu thay, Lương Tĩnh Uyển và bà Tô lại chẳng mảy may để tâm, người gắp thức ăn, người gắp bỏ vào miệng.
“Bố nói chuyện với con, con có nghe thấy không hả?” Ông Lương ngồi đối diện, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn Lương Tĩnh Uyển.
Lương Tĩnh Uyển ngước mắt lên, từ tốn nuốt miếng thịt gà trong miệng. Cô nặn ra một nụ cười với ông Lương, sau đó lại gắp thêm một đũa thức ăn cho vào miệng, rõ ràng là không hề có ý định trả lời ông ấy.
“Mấy hôm trước bố gặp ông cụ Tịch. Ý của ông cụ là muốn con và thằng ranh nhà họ Tịch đính hôn trước Tết năm nay, qua đầu xuân năm sau thì làm đám cưới, kẻo nhỡ mai này ông cụ có mệnh hệ gì thì lúc đó trở tay không kịp.”
“Nhưng lần trước lúc nói chuyện với ông nội, ông cụ Tịch đâu có nói thế. Ông cụ bảo con và Tịch Cảnh Trình tuổi vẫn còn trẻ, để ở nhà thêm vài năm nữa cũng chẳng sao, dù gì thì ông cụ và ông nội đều đang khỏe mạnh cơ mà.” Lương Tĩnh Uyển đặt đũa xuống, hai tay để lên bàn ăn, nét mặt vô cùng chân thành: “Bố ơi, có phải dạo này tai bố kém đi rồi không?”
Ông Lương nghẹn họng: “Bố, con… Nhưng mà ông nội con không có ở nhà, hiện giờ cái nhà này do bố làm chủ.”
“Mười ngày trước, bố còn dặn con là cứ kéo dài thời gian được lúc nào hay lúc ấy, tốt nhất là kéo đến lúc Cục trưởng Tịch chuyển công tác cơ mà. Bố, rốt cuộc thì thứ gì đã khiến bố thay đổi nhanh đến vậy?” Lương Tĩnh Uyển nheo mắt, chất vấn.
Ông Lương chột dạ cúi đầu, bà Tô lúc này mới từ tốn lên tiếng: “Mấy ngày trước dịp Trung thu, Tịch Cảnh Trình có đến nhà chơi, biếu bố con một hộp trà và một bộ ấm chén.”
“Chỉ vì thế mà bố bán luôn con gái rượu của mình rồi.” Lương Tĩnh Uyển chép miệng hai tiếng: “Bố, bố làm con thất vọng quá đi mất.”
Ông Lương tỏ vẻ không cam tâm: “Bộ ấm chén đó là đồ cổ từ thời Tống đấy. Nói đi cũng phải nói lại, nếu thằng bé đó cũng thuê vài anh người mẫu nam nhún nhảy trên giường cho con xem, con có đồng ý không?”
“Đồng ý chứ.” Miệng Lương Tĩnh Uyển nhanh hơn não. Vừa thốt ra lời, cô mới nhận ra mình đã mắc mưu ông Lương.
“Thế là xong rồi còn gì.”
Ông Lương định bụng ném cho cô một ánh mắt đắc ý, nhưng lại bị bà Tô trừng mắt cảnh cáo nên đành gượng cười dập tắt ý định.
Lương Tĩnh Uyển bĩu môi, đưa mắt nhìn sang bà Tô. Kế hoạch dụ dỗ ông Lương thất bại, giờ chỉ đành trông cậy vào bà Tô. Ngờ đâu bà Tô vừa mở miệng đã đâm thẳng một nhát chí mạng vào tim cô.
“Chính con là người cứu ông cụ Tịch, đâu phải bố mẹ. Nhà họ Tịch cố tình bám lấy con, bố mẹ cũng đành bó tay.”
Nhắc tới chuyện này, Lương Tĩnh Uyển lập tức xì hơi.
Cuối cùng cô cũng thấu hiểu câu nói mà cư dân mạng hay dùng để nhận xét các bộ phim truyền hình… Đừng tùy tiện cứu đàn ông ven đường, cho dù đó là một lão già đi chăng nữa.
Vào một ngày đẹp trời nọ, Lương Tĩnh Uyển cùng Hứa Ngôn và vài chị em thân thiết hẹn nhau đi ăn BBQ ở một khu biệt thự nghỉ dưỡng tư nhân.
Lúc đi lạc trong khuôn viên biệt thự, cô tình cờ nhìn thấy một cụ già đang ngồi trên hành lang nghỉ mát, tay ôm ngực, thở dốc không ra hơi. Với bản tính lương thiện, cô vội vàng tiến lại gần thăm hỏi. Biết ông cụ có tiền sử bệnh tim, thuốc lại để chỗ người chăm sóc, mà người này vừa đi lấy nước cho ông cụ, mãi chưa thấy quay lại. Cô lập tức gọi điện cho quản lý biệt thự. Sau đó, Lương Tĩnh Uyển mới biết cụ già ấy chính là ông cụ Tịch.
Vốn tưởng chuyện đến đây là kết thúc, ai dè người nhà họ Tịch lại "lấy oán báo ân", ép cô phải nhận Tịch Cảnh Trình để báo đáp ơn cứu mạng.
Đối mặt với lời hỏi han niềm nở của ông cụ Tịch, cô đã từ chối thẳng thừng. Kết quả là chưa đầy một tháng sau, dự án béo bở mà Lương thị đã nắm chắc trong tay lại bị Cục trưởng Tịch cản đường. Vì không muốn công ty chịu thiệt hại, cô đành ngậm ngùi chấp nhận một gã thiếu gia phá gia chi tử, ăn không ngồi rồi làm vị hôn phu.
May mắn là chính gã thiếu gia nọ cũng chẳng tình nguyện. Việc cô và Tịch Cảnh Trình có thể đến với nhau hay không, hai nhà họ Tịch và họ Lương có thể kết thông gia hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào việc ông cụ Tịch cưng chiều cháu trai mình đến mức nào.
Tịch Cảnh Trình nhất quyết không chịu nhượng bộ, nhà họ Tịch đành phải bỏ cuộc. Đã không liên quan gì đến nhà họ Lương, Cục trưởng Tịch đương nhiên cũng chẳng có cớ gì để can thiệp vào chuyện của Lương thị nữa.
Kế hoạch mà Lương Tĩnh Uyển vạch ra vô tình lại trùng khớp với suy nghĩ của Tịch Cảnh Trình.
Lúc này, Lương Tĩnh Uyển chẳng khác nào một quả bóng bay vừa bị câu nói của bà Tô đâm thủng. Hai vai cô rũ xuống, đầu gục trên cánh tay, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
Bà Tô lại tiếp tục: “Ngày trước bố mẹ đã bảo rồi, con không đồng ý thì dù bố mẹ có mất đi dự án kinh doanh kia cũng sẽ quyết từ chối nhà họ Tịch. Nhưng chính con lại gật đầu đồng ý trước mặt ông cụ Tịch và Cục trưởng Tịch. Bây giờ người ta đến giục giã, tin đồn trong giới cũng đã lan truyền ầm ĩ rồi. Ngay cả cậu mợ con ở Bắc Kinh cũng nghe được phong phanh, bố mẹ cũng đành bất lực thôi.”
Lời này của bà Tô lại tiếp tục khoét thêm một nhát dao vào cõi lòng Lương Tĩnh Uyển.
Lương Tĩnh Uyển nhìn bà Tô dịu dàng, sau đó lại quay sang nhìn ông Lương, gật đầu: “Được ạ.”
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt cố nhịn cười của bà Tô và ông Lương, Lương Tĩnh Uyển cứ có cảm giác mình vừa bị lừa gạt ký vào bản khế ước bán thân trăm năm vậy.
Đôi mắt Lương Tĩnh Uyển đảo quanh liên tục, trong đầu nhanh chóng cân nhắc. Vài giây sau, cô đứng phắt dậy.
Bà Tô ở phía sau hỏi: “Con không ăn nữa à?”
“Bị hai người chọc cho no một bụng tức rồi ạ.” Lương Tĩnh Uyển đáp với giọng uể oải.
Bước ra khỏi cổng, tài xế đã đợi sẵn ở đó. Cô ngồi vào xe: “Đến Tân Hinh Phủ.”
Tân Hinh Phủ, nơi ở của Hứa Ngôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

