Biết mình đuối lý, Lương Tĩnh Uyển cúi gằm mặt. Vẻ mặt cô mang nét ngại ngùng, hạ giọng đáp: “Cũng có sao đâu, chỉ trầy chút da thôi mà.”
Cô gái nhỏ này đúng là thích cậy mạnh.
Lương Tĩnh Uyển đứng dậy, lúc này mới nhận ra khoảng cách chiều cao giữa mình và Cố Chính Sâm chênh lệch đến nhường nào. Bình thường cô đi giày cao gót, sự chênh lệch này chưa lộ rõ. Lần này, tầm mắt Lương Tĩnh Uyển cũng chỉ vừa vặn qua khỏi bờ vai anh.
“Tôi bảo người đưa cô về.” Cố Chính Sâm buông một câu, dường như định cầm điện thoại lên gọi.
“Cháu không thể… quay lại đó sao?” Lương Tĩnh Uyển có chút sốt ruột. Cô bám lấy cánh tay Cố Chính Sâm, bước lên vài bước, ánh mắt ngập tràn vẻ khó hiểu.
Nghe vậy, Cố Chính Sâm cũng quay đầu lại liếc nhìn Lương Tĩnh Uyển. Ánh mắt anh toát lên một thông điệp: Cô vẫn còn muốn quay lại à?
“Cô quay lại đó để tiếp tục thắng bọn họ à?”
Một câu nói đã khơi dậy tính khí bướng bỉnh của Lương Tĩnh Uyển.
Cô buông tay không khoác tay anh nữa, lùi về sau vài bước, lí nhí lầm bầm: “Không quay lại thì không quay lại.”
Lời nói mang theo vài phần giận dỗi.
Cố Chính Sâm lên tiếng giải thích: “Bây giờ cô quay lại đó chẳng khác nào nhắc cho bọn họ nhớ lại chuyện mất mặt ban nãy. Mấy người đàn ông to đầu lại thua một cô gái như cô. Luật sư cũng đâu nhất thiết phải lên bàn nhậu.”
Nghe thế, Lương Tĩnh Uyển cũng cẩn thận ngẫm lại, bĩu môi đáp: “Vậy tại sao anh Húc An lại có nhiều bàn rượu đến thế?”
Câu này vừa thốt ra, rõ ràng là đang tỏ vẻ bất mãn với câu nói vừa rồi của anh. Đáy mắt Cố Chính Sâm đong đầy ý cười. Anh không trả lời câu hỏi này mà vặn lại: “Cô gọi là anh Húc An, tại sao đến lượt tôi lại biến thành chú Cố?”
Miệng đi trước não, Lương Tĩnh Uyển đáp lẹ: “Cháu gọi theo Tịch Cảnh Trình.” Cuối cùng, cô còn bồi thêm một câu: “Hôm đó, ngài cũng… có ngăn cản đâu.”
Ý cười trên môi Cố Chính Sâm phai đi hai ba phần. Dường như trầm ngâm chốc lát, anh mới lên tiếng: “Cũng đúng, vậy có phải cô nên nghe lời người làm chú này, đi về không?”
Lương Tĩnh Uyển ỉu xìu gật đầu.
“Chủ tịch Cố.” Từ phía sau vang lên một giọng nói, cả hai cùng lúc quay đầu lại.
Đứng phía sau là Giám đốc Lâm của Hoành Tân. Thấy bóng dáng Cố Chính Sâm, lại thấy bên cạnh anh có một người phụ nữ vóc dáng nhỏ nhắn, nhất thời gã chưa nhận ra. Đợi quan sát kỹ càng, gã mới lên tiếng.
Giám đốc Lâm bước lên vài bước, cất giọng: “Chủ tịch Cố thong thả ở đây, chứ Luật sư Chu thì thua thê thảm rồi.” Nhìn thấy Lương Tĩnh Uyển, gã cũng lên tiếng chào hỏi một câu: “Cô Lương cũng ở đây à.”
Lương Tĩnh Uyển khẽ nhếch khóe môi, mỉm cười đáp lại.
“Cô Lương không quay lại gỡ gạc vài ván thay Luật sư Chu sao? Chỉ e tối nay về sẽ bị Giám đốc Từ mắng cho một trận tơi bời đấy.” Giọng điệu Giám đốc Lâm ôn hòa, hoàn toàn biến mất vẻ dò xét lúc cô vừa thắng ván đầu tiên.
Giám đốc Lâm nhiệt tình mời gọi, Lương Tĩnh Uyển đành phải quay lại phòng bao.
Lúc bước vào cửa, Lương Tĩnh Uyển không để ý nên bị vấp phải tấm thảm trên sàn. Cố Chính Sâm kịp thời ra tay, đỡ lấy khớp khuỷu tay phải của cô.
“Cảm ơn ngài.” Lương Tĩnh Uyển lí nhí ngỏ lời.
“Không có gì.”
Cảnh tượng này cũng thu trọn vào tầm mắt Giám đốc Lâm đang đi theo sau lưng hai người. Gã nở nụ cười đầy ẩn ý. Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà.
Thấy hai người quay lại, Chu Húc An dường như thở phào nhẹ nhõm. Anh ta vội vàng lôi Cố Chính Sâm ra làm bình phong: “Tôi không thể đánh tiếp được nữa đâu. Tối nay lão Cố còn chưa ra sân trận nào, để cậu ấy chơi đi.”
Vài phút sau.
Lương Tĩnh Uyển liếc nhìn người bên cạnh, hạ giọng hỏi dò: “Ngài thắng thật hay thắng giả vờ vậy?”
Chưa đợi Cố Chính Sâm đáp lời, Giám đốc Hoàng ngồi bên kia đã chen ngang: “Cô gái nhỏ, cô muốn thắng được Chủ tịch Cố thì không dễ đâu. Trong báo cáo tài chính hợp nhất mà Trung Vinh công bố, mảng sòng bạc chiếm một khoản doanh thu không nhỏ. Phải biết rằng, toàn bộ đều là công lao của Chủ tịch Cố đấy.”
Trước những lời tâng bốc, Cố Chính Sâm chỉ mỉm cười, không bình luận gì thêm.
Giữa lúc mấy người chuyện trò, chủ đề cũng dần chuyển hướng.
“Vài tháng trước, tôi nghe nói trong lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập của Trung Vinh ở Bắc Mỹ, cũng có một cô gái nhỏ đến sòng bạc của Trung Vinh ẵm trọn mười triệu tệ chỉ trong một đêm?” Tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu lại mang vẻ khẳng định chắc nịch.
Nghe thấy lời này, tâm trí Lương Tĩnh Uyển đánh thót một cái. Ngón tay luống cuống, bàn tay đang vứt bài khựng lại đôi chút. Người ngồi ngay tụ dưới của cô chính là Cố Chính Sâm. Thấy vậy, anh biếng nhác nâng mí mắt, lia ánh nhìn về phía cô.
Bốn mắt chạm nhau, hơi thở Lương Tĩnh Uyển ngưng trệ. Cô vội vàng dời tầm mắt, liền nghe thấy người bên cạnh tiếp lời.
“Phó giám đốc Tôn nói rồi, mười mấy tay quản lý cấp cao căng mắt nhìn chằm chằm hơn hai mươi cái camera giám sát mà chẳng ai phát hiện ra cô ả giở trò gian lận. Chủ tịch Cố cũng có mặt ở đó nhỉ?”
Lương Tĩnh Uyển nín thở.
“Ừm, cô gái đó cũng to gan lắm. Số phỉnh khởi điểm chỉ có một trăm ngàn, thế mà đánh mười ván liền gom về gấp trăm lần. Nếu tôi mà cược với cô ấy, nói không chừng chính tôi cũng phải bái phục chịu thua.” Lời nói của Cố Chính Sâm thoảng nét trêu chọc.
Chỉ nghe thấy có người trên bàn bài kéo chủ đề lên người cô: “Cũng không biết so với kỹ năng đánh bài của cô Lương thì như thế nào?”
Lương Tĩnh Uyển thu lại mớ suy nghĩ ngổn ngang. Cô khẽ nhếch khóe môi, nở nụ cười nhạt: “Chút tài mọn của tôi làm sao dám múa rìu qua mắt thợ.”
Cùng với lá bài cuối cùng được tung ra, ván cược đã ngã ngũ. Quân Át bích vừa vặn đè bẹp quân K cơ của Cố Chính Sâm.
Bỏ qua tiếng níu kéo của những người trên bàn bài, Lương Tĩnh Uyển lùi khỏi đám đông. Có người bên cạnh chìa khăn giấy tới, cô mỉm cười nhận lấy và ngỏ lời cảm ơn.
Lương Tĩnh Uyển tiện tay lau vài cái rồi vứt tờ khăn giấy ướt vào thùng rác. Xong xuôi, cô bấm số gọi điện thoại quốc tế cho cậu em trai nhà mình.
“Alo.”
“Chị, em được về nhà rồi hả?” Giọng điệu cậu thiếu niên chất chứa nét mừng rỡ.
Lương Tĩnh Uyển im lặng hai giây. Cô chẳng thèm đoái hoài đến câu hỏi của Lương Minh Viễn mà hỏi ngược lại: “Mấy tháng trước, em cược ở cái sòng nào vậy?”
Lúc đó, cô mải cuống cuồng đi tìm Lương Minh Viễn nên dĩ nhiên chẳng rảnh rỗi mà để ý biển hiệu trước cửa.
Lương Minh Viễn ngẫm nghĩ một lát: “Ưm…”
“Em cũng chẳng rõ nữa. Hình như là sự kiện kỷ niệm mấy năm thành lập ấy. Sao vậy chị?” Lời nói mang theo vài phần dè dặt cẩn trọng, chỉ sợ Lương Tĩnh Uyển lại truy cứu tội lỗi của cậu ấy.
Bốn chữ "kỷ niệm thành lập" vừa tuôn ra, cõi lòng Lương Tĩnh Uyển triệt để nguội lạnh hệt như tro tàn. Mấy lời ngoa ngoắt cô từng nói vẫn còn văng vẳng bên tai.
Trong cơn hoảng hốt, nhớ lại khung cảnh lúc đó, cô dường như có nhìn thấy trên trần nhà treo đầy cờ màu và dải băng rôn mang dòng chữ "Lễ Kỷ Niệm".
Lương Minh Viễn ở đầu dây bên kia vẫn không ngừng gào hỏi: “Chị, chị trả lời em đi, có phải em được về nhà rồi không?”
Lương Tĩnh Uyển đối diện với chiếc điện thoại, cất giọng dịu dàng êm ái: “Em cứ ngoan ngoãn ở Châu Phi thêm ba năm năm năm nữa đi nhé.”
Mặc kệ Lương Minh Viễn ở đầu dây bên kia gào thét khản cả cổ ra sao, ngón tay ấn xuống nút đỏ, mọi tạp âm ồn ào tức thì tan biến.
Lương Tĩnh Uyển thở hắt ra một hơi dài. Cô đã bảo tại sao Cố Chính Sâm lại cứ chú ý đến mình như vậy. Thử hỏi bỗng dưng sòng bạc của mình bị người ta vét sạch mười triệu tệ xem, đổi lại là cô thì cô cũng ghim thôi. Cái dáng vẻ ngoan ngoãn, điềm đạm gì đó, trong mắt anh hoàn toàn chỉ là một vở kịch.
Lương Tĩnh Uyển vắt óc suy nghĩ xem bước tiếp theo phải đối mặt với Cố Chính Sâm như thế nào. Chẳng qua nghĩ tới nghĩ lui mãi mà vẫn chưa tìm được diệu kế đối phó, cô đành ủ rũ cụp đuôi quay về phòng bao.
Hội bài nhanh chóng giải tán. Lương Tĩnh Uyển cúi gằm mặt, từng bước theo sát phía sau Chu Húc An.
Chu Húc An cũng phát hiện ra Lương Tĩnh Uyển có gì đó sai sai bèn cất giọng hỏi: “Sao vậy?”
Lương Tĩnh Uyển nhấp nháy môi định nói. Thế nhưng vừa nghĩ đến việc Cố Chính Sâm đang sờ sờ ngay bên cạnh, lại còn hướng mắt về phía cô, thế là cô đành lắc đầu, cố tỏ vẻ tươi tỉnh: “Tôi không sao, không sao đâu.”
Dưới hầm để xe, chuyện cũ lặp lại.
Chu Húc An nhận được một cuộc điện thoại, cần phải quay về văn phòng luật sư lấy tài liệu. Anh ta mang nét mặt khó xử nhìn Lương Tĩnh Uyển.
Nét mặt Lương Tĩnh Uyển phẳng lì không gợn sóng: “Tôi không sao, không sao đâu.”
Chu Húc An ném một ánh mắt về phía Cố Chính Sâm, âm thầm tra hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. Trạng thái của cô nhóc này bất ổn quá rồi đó.
Cố Chính Sâm dán mắt vào Lương Tĩnh Uyển, thấy cô chỉ cắm mặt xuống đất chứ chẳng dám hé mắt nhìn anh lấy một lần. Trong lòng hiểu rõ ngọn ngành, ý cười liền lan tràn nơi đáy mắt.
Hai người đánh đố nhau qua ánh mắt. Chu Húc An mù tịt chẳng hiểu mô tê gì, cơ mà cũng không rảnh rỗi vắt óc suy diễn, dứt khoát chui tọt vào trong xe.
“Định không thèm nói chuyện với tôi nữa à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



