Lẽ nào đây là người chị họ Cố Hành Vân của Cố Chính Sâm? Chị ấy chính là một "nhân vật truyền kỳ" cơ mà.
Ánh mắt Lương Tĩnh Uyển ngập tràn tò mò. Cô dè dặt đưa mắt nhìn sang Cố Hành Vân. Nào ngờ vô tình chạm phải ánh mắt của chị ấy, mặt cô lập tức đỏ bừng, kéo theo cả gốc tai cũng nhuốm màu đỏ ửng.
Tiếng cười vui vẻ của Cố Hành Vân lọt vào tai cả ba người có mặt trong phòng. Lương Tĩnh Uyển càng thêm xấu hổ. Cô cúi gằm mặt, chợt nhớ ra tài liệu của mình vẫn còn để ở phòng chờ nên vội vã cất bước rời đi.
Cố Hành Vân nhìn theo bóng lưng của Lương Tĩnh Uyển, thích thú lên tiếng hỏi: “Cô bé đó là em họ của Tô Cẩn Lâm à?”
Những năm trước khi còn sống ở Lâm Thành, Cố Hành Vân từng gặp Lương Tĩnh Uyển vài lần. Có điều khi ấy Lương Tĩnh Uyển tuổi còn nhỏ, cộng thêm sau này Cố Hành Vân lại theo cha đi khắp mọi miền đất nước. Thế nên Cố Hành Vân nhớ cô, nhưng tự nhiên Lương Tĩnh Uyển không tài nào nhớ nổi chị ấy.
Cố Chính Sâm gật đầu. Anh bước chậm lại gần chiếc sô pha bên cạnh rồi ngồi xuống, ngón tay kẹp điếu thuốc, vắt chéo hai chân, cất giọng đều đều: “Sao chị nhận ra được?”
Cố Hành Vân nheo mắt, nhớ lại dáng vẻ của Lương Tĩnh Uyển: “Cô bé đó trông… rất có nét riêng.”
Cố Chính Sâm cười khẽ, không đưa ra bình luận nào. Trong đầu anh chợt lóe lên nốt ruồi son giấu nơi khóe mắt Lương Tĩnh Uyển, mang một nét phong tình rất đặc biệt.
Cố Hành Vân nhìn dáng vẻ thong dong nhàn nhã của cậu em họ, không nhịn được tặc lưỡi: “Sao lại đến bên cạnh cậu rồi?”
Cố Chính Sâm bèn giải thích ngắn gọn vài câu. Cố Hành Vân bấy giờ mới bừng tỉnh hiểu ra: “Thì ra cô bé đang làm ở văn phòng luật của Chu Húc An, thảo nào lại tiếp nhận vụ này.”
“Cơ mà, tin tức cô bé đó sắp đính hôn là thật à?” Cố Hành Vân hóng hớt: “Mấy hôm trước chị có gặp Tô Cẩn Lâm ở Bắc Kinh. Nghe bóng nghe gió thì có vẻ cậu ta chướng mắt Tịch Cảnh Trình. Mà chị thấy đâu chỉ là chướng mắt, khéo trong lòng cậu ta nghĩ chẳng có ai xứng với cô em họ nhỏ này đâu.”
Cố Hành Vân ngả nửa người ra lưng ghế, lắc đầu ngán ngẩm: “Người nhà họ Tịch cũng mặt dày thật, vì chút lợi ích cá nhân mà đi ép uổng một cô gái nhỏ. Dự án ở Thành Bắc kia, Trung Vinh đã không có ý định nhúng tay vào, đáng lẽ nó phải thuộc về nhà họ Lương. Ai dè có kẻ không biết xấu hổ, cố tình lấy chỉ tiêu phòng cháy chữa cháy của Lương thị ra làm khó dễ để sinh chuyện. Bọn họ đúng là tốn bao tâm huyết vì cậu con trai cưng cơ đấy.”
Bỗng nhiên Cố Hành Vân lại nghĩ ra điều gì đó, chị ấy ngồi thẳng người dậy: “Chị nghe nói chuyện này còn có cả bàn tay của ông cụ Tịch thọc vào nữa. Cậu nói xem…”
Chưa đợi Cố Hành Vân hỏi xong, Cố Chính Sâm đã bỏ chân phải xuống rồi đứng phắt dậy: “Rảnh rỗi hóng hớt như vậy, thế sao đến lúc đi xem mắt lại kêu không có thời gian?”
Chuyện này là để chỉ kỳ nghỉ lễ mấy hôm trước. Cục trưởng Cố - người cha già của Cố Hành Vân đã cất công sắp xếp cho con gái một buổi xem mắt. Thế nhưng Cố Hành Vân lại lấy cớ bận rộn công việc để cho người ta leo cây. Thành thử Cục trưởng Cố mới gọi điện cho cháu trai. Lời lẽ của ông bóng gió mang theo ý hạch tội, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là bảo Cố Chính Sâm sau này bớt giao việc cho Cố Hành Vân lại, đến mức thời gian đi xem mắt chị ấy còn chẳng có.
Đối mặt với bác cả nhà mình, Cố Chính Sâm chỉ đành liên tục cam đoan. Nhưng ai mà ngờ được, dạo này Cố Hành Vân đang nghỉ phép năm, chẳng có lấy một chút việc công nào ráo.
Cố Hành Vân lộ vẻ không vui, phóng ánh mắt sắc như dao thẳng về phía Cố Chính Sâm.
Cố Chính Sâm coi như không thấy. Anh gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn trên bàn: “Không có ý định kết hôn thì cứ nói thẳng ra, đỡ để bác cả với bác gái suốt ngày phải bận lòng vì chị. Đi dự một bữa tiệc tối mà không phải ngắm thiếu gia nhà này thì cũng lo đi tìm công tử nhà nọ.”
Cố Hành Vân cau mày. Chị ấy vừa định há miệng phản bác thì cánh cửa chợt mở ra. Nhìn thấy dáng vẻ ngập ngừng của cô gái nhỏ đứng ngoài cửa, chị ấy lập tức thay đổi sắc mặt, cười híp mắt hỏi: “Lấy tài liệu về rồi à?”
Thực ra Lương Tĩnh Uyển đã lấy được từ lâu. Có điều khi vừa đi đến cửa, cô loáng thoáng nghe thấy âm thanh vọng ra từ bên trong. Cô không nghe rõ nội dung cụ thể, chỉ thấy giọng điệu rất lớn, nghe như đang cãi nhau nên không dám đẩy cửa vào. Hiện giờ thấy bên trong đã yên ắng hơn, cô mới dè dặt bước vào, chỉ là…
Vừa mở cửa đã nhìn thấy sắc mặt xanh mét của Cố Hành Vân, Lương Tĩnh Uyển cảm giác hình như mình làm sai điều gì rồi. Thế nhưng màn lật mặt nhanh như lật sách của Cố Hành Vân cũng khiến Lương Tĩnh Uyển vô cùng kinh ngạc. Cô ôm khư khư tài liệu trước ngực, ngẩn ngơ bước tới vài bước rồi đưa đồ qua.
Xoay chiếc ghế tựa lại ngay ngắn, Cố Hành Vân lật xem tài liệu một cách nghiêm túc rồi cất lời: “Có hứng thú theo tôi đến Bắc Kinh không?”
Lương Tĩnh Uyển vội gật đầu, hai mắt sáng rực lên, đầy vẻ phấn khích: “Có ạ.”
Cố Hành Vân vốn dĩ cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, chẳng ngờ Lương Tĩnh Uyển lại trả lời như vậy. Chị ấy hơi sững sờ, khóe môi khẽ cong lên: “Cô chắc chứ?”
Chỉ nghe thấy cô gái nhỏ nhỏ nhẹ đáp: “Tôi từng nghe nhắc tới ngài rồi.”
Đến mức dùng cả từ "ngài" rồi cơ đấy. Cố Hành Vân nở nụ cười rạng rỡ, quay đầu nhướn mày đầy đắc ý với Cố Chính Sâm.
“Những câu chuyện lẫy lừng của ngài ấy ạ.” Lương Tĩnh Uyển nhớ lại những năm còn ở nước ngoài, mấy chuyện hóng hớt trong giới đều do Hứa Ngôn kể lại. Hồi đó khi biết được chiến tích của Cố Hành Vân, cô quả thực vô cùng sùng bái chị ấy.
chị ấy hắng giọng: “Chuyến bay của tôi cất cánh vào buổi trưa, nên tôi về trước đây.”
Trước khi đi, chị ấy còn quay sang cười với Lương Tĩnh Uyển: “Hôm nào rảnh đến Bắc Kinh, tôi mời cô đi ăn nhé.”
Cố Hành Vân móc chiếc USB vung vẩy trên ngón tay rồi bước ra khỏi cửa văn phòng. Cánh cửa vừa đóng lại, Cố Hành Vân liền nghiêng đầu, định qua tấm kính chớp chưa đóng kín để nhìn rõ tình hình bên trong. Nào ngờ lại đụng ngay ánh mắt của Cố Chính Sâm, chị ấy đành cười gượng rồi lắc đầu rời khỏi khu vực văn phòng.
Bên trong phòng làm việc.
Cố Chính Sâm im lặng xem hợp đồng. Tần suất chớp mắt của Lương Tĩnh Uyển cứ chậm dần. Vì đêm qua thức khuya nên giờ cơn buồn ngủ đang ập đến, đầu cô cứ gật gù như gà mổ thóc.
Một tiếng "bốp" giòn giã vang lên. Cố Chính Sâm gập tài liệu lại, ném xuống bàn làm việc tạo ra tiếng động lớn. Mi tâm Lương Tĩnh Uyển giật giật, cô mơ hồ cảm nhận được một luồng nguy hiểm đang ập tới.
Cô vội vàng chấn chỉnh thái độ, ngồi thẳng người dậy, dùng ánh mắt thành khẩn nhìn Cố Chính Sâm, như thể đang chờ đợi lời phán quyết của anh đối với bản tài liệu.
Thế nhưng cô chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của Cố Chính Sâm vang lên: “Cô rất thích Cố Hành Vân à?”
Lương Tĩnh Uyển gật đầu, trong lời nói không giấu nổi sự vui mừng: “Vâng ạ, chị ấy rất ngầu. Cháu nghe nói chị ấy và người đàn…” Chữ "ông" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, vô tình chạm phải ánh mắt thâm sâu khó lường của Cố Chính Sâm, cô liền lập tức im bặt.
“Cô còn nhỏ, đừng học theo chị ấy. Mấy việc chị ấy làm chẳng có chuyện nào tốt đẹp cả.” Cố Chính Sâm lên tiếng nhắc nhở.
Thấy Lương Tĩnh Uyển hoàn toàn không để tâm đến lời mình nói, anh không nhịn được lại cất giọng căn dặn: “Có nghe thấy không?”
Ngoài miệng Lương Tĩnh Uyển thì ngoan ngoãn đáp: “Cháu biết rồi.” Thế nhưng trong lòng cô lại hoàn toàn không đồng tình với lời của Cố Chính Sâm.
Cố Chính Sâm ngồi xuống chiếc ghế xoay lớn, ánh mắt nhìn thẳng vào Lương Tĩnh Uyển: “Tài liệu viết tốt lắm. Vụ án quyền tài sản vài ngày nữa sẽ được chuyển về Bắc Kinh, bộ phận pháp chế bên đó sẽ tiếp nhận.”
Lương Tĩnh Uyển vẫn chưa kịp phản ứng. Thấy Cố Chính Sâm cứ nhìn mình chăm chú, cô liền chớp chớp mắt đầy vô tội với anh.
Lát sau, Lương Tĩnh Uyển ngẫm nghĩ kĩ lại ý tứ trong lời nói của Cố Chính Sâm. Ý của anh là… cô không cần phải đến Trung Vinh nữa rồi, ôi tuyệt quá!
Niềm vui sướng hiện rõ trên gương mặt Lương Tĩnh Uyển. Nơi khóe mắt chân mày chất chứa niềm hân hoan không sao kìm nén được.
Cố Chính Sâm nhắm nghiền mắt lại. Anh cảm thấy nhìn thêm một cái cũng thấy đau đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)