Ôn Thi Kiều không nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Cô cứ tưởng Thương Nhược Vi thực sự hứng thú. Với tư cách là giáo viên, cô biết gì đều nói hết.
"Bạo quân."
Cô ôn hòa dạy Thương Nhược Vi cách phát âm.
"Thanh bốn đi xuống và thanh một đi ngang, bạo quân."
"Từ này có nghĩa là vị vua chuyên chế vô đạo. Nó chỉ kẻ cai trị tàn khốc, luôn lạm dụng quyền lực độc đoán."
Thương Nhược Vi say sưa đọc theo cô từng chữ một. Cô ấy vô cùng hứng thú. Mãi cho đến khi ba giờ học kết thúc, cô ấy vẫn không hề thấy nhàm chán.
"Nếu chị làm giáo viên, chắc chắn cũng sẽ rất xuất sắc."
"Vậy sao?" Ôn Thi Kiều đứng dậy.
Mái tóc cô rủ xuống đầy dịu dàng. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp và rạng rỡ nở một nụ cười nhạt.
"Nhưng chị có một học sinh là em đã đủ rồi."
Thương Nhược Vi hơi ngẩng đầu, nhất thời bị nhan sắc của cô làm cho kinh diễm. Sau khi hoàn hồn, cô ấy nắm lấy tay cô nũng nịu lắc lắc. Cô ấy chẳng hề che giấu sự yêu thích của mình dành cho cô.
Đáng tiếc là thời gian có hạn.
Cô ấy cũng muốn tiếp tục ở lại đây. Nhưng cô ấy lo Ôn Thi Kiều cứ phải nói tiếng Pháp với mình, lại mãi duy trì trạng thái giảng dạy.
Thương Nhược Vi không ngại trả thêm tiền thù lao cho vài giờ nữa, thế nhưng Ôn Thi Kiều chắc chắn sẽ thấy mệt. Vậy nên cô ấy đành ấm ức rời đi. Đám người làm cũng rời đi cùng cô ấy.
Trời đã sắp trưa. Ôn Thi Kiều thay một bộ quần áo khác, lại trang điểm nhẹ nhàng cho mình. Cô muốn ra ngoài dạo phố một vòng, nhân tiện ăn trưa.
Từ đây đi đâu cũng rất gần. Chuyến xe chỉ mất năm sáu phút là tới được Trung Hoàn. Cô xem trên mạng thấy ở Trung Hoàn có một tiệm thịt bò nạm rất ngon, nên muốn tới ăn thử.
Cô đi sớm. Ăn xong, cô mới phát hiện bên ngoài đã xếp thành một hàng dài. Khách du lịch đến vào dịp nghỉ hè rất đông. Thời tiết oi bức, ngay cả cơn gió thổi tới cũng hầm hập hơi nóng.
Ôn Thi Kiều tìm kiếm các siêu thị gần đó. Cô định đi tới một nơi mát mẻ hơn, tiện thể mua chút đồ ăn liền để sẵn ở nhà.
Cô không biết nấu ăn. Vốn dĩ Thương Nhược Vi muốn để lại vài người làm. Nhưng Ôn Thi Kiều không quen sống chung với người lạ. Thêm vào đó, bản thân cô đã được ở trong một căn nhà tốt như vậy. Nếu lại để người ta sắp xếp người làm hầu hạ mình thì thực sự rất ngại.
Tóm lại, chỗ cô ở cách trung tâm thương mại rất gần. Nếu muốn ra ngoài ăn, có đủ loại ẩm thực cho cô tha hồ lựa chọn. Nếu không muốn ra ngoài, trong nhà cũng có sẵn đồ ăn dự trữ.
Cô xách một túi đồ ăn lớn vừa về tới nhà thì Thương Nhược Vi gọi video tới.
Hiện giờ, cô ấy đã nắm rõ WeChat trong lòng bàn tay. Lúc này đang có hứng thú mới mẻ. Ảnh đăng trên nền tảng mạng xã hội khác, cô ấy còn phải đăng lại một lần lên dòng trạng thái của mình.
"Tiểu Kiều."
Hồi sáng cô ấy đã học được cách gọi tên tiếng Trung của cô. Sau khi biết người nhà thường gọi cô là Tiểu Kiều, Thương Nhược Vi cũng bắt chước gọi theo như thế.
"Chị ăn cơm chưa?"
Đây là nội dung đã học. Cô ấy phát âm hơi nặng, nhịp điệu vẫn còn rất lạ lẫm. Ôn Thi Kiều kiên nhẫn làm dịu giọng điệu, nói từng câu từng chữ để cô ấy có thể hiểu được.
"Chị vừa mới ăn xong, còn em thì sao?"
"Em cũng vậy."
Thương Nhược Vi cười tít mắt ghé sát vào màn hình. Cô ấy giống hệt một con mèo nhỏ xinh đẹp, biếng nhác phát ra lời mời chân thành.
"Tối nay chị đến nhà em ăn cơm không?"
Cô ấy rất thông minh. Cho dù chưa học qua, cô ấy vẫn có thể dùng những từ vựng mình biết để ghép thành một câu.
"Không được đâu." Ôn Thi Kiều dùng tiếng Pháp để nói dối một chút. "Tối nay chị có chút việc rồi."
Thực ra chẳng có chuyện gì cả. Chỉ là nếu đến biệt thự Bán Sơn, buổi tối chắc chắn sẽ chạm mặt Thương tiên sinh. Nếu phải cùng ăn cơm, cô vẫn thấy rất sợ. Tốt nhất là cứ trốn được lúc nào hay lúc ấy.
Sự giáo dục của gia đình không cho phép Thương Nhược Vi tọc mạch quá nhiều chuyện riêng tư của người khác. Cô ấy chỉ hơi hụt hẫng hai giây rồi kiêu ngạo hất cằm lên.
"Vậy thì chị sẽ không được nhìn thấy ánh mắt khâm phục của anh cả dành cho em rồi."
Ôn Thi Kiều: "Hửm?"
"Em có thể nói được nhiều tiếng Trung thế này cơ mà." Cô ấy đắc ý ra mặt. "Hơn nữa lại chỉ trong một thời gian ngắn. Hồi nhỏ anh ấy học cũng không nhanh bằng em đâu."
Đại tiểu thư được người nhà cưng chiều luôn sở hữu sự tự tin phi thường. Cô ấy cho rằng trên đời này chẳng có khó khăn nào. Dù có thì cô ấy cũng có thể vượt qua.
Ôn Thi Kiều dặn dò.
"Nhớ củng cố lại và luyện tập nhiều vào. Nếu không sẽ dễ quên lắm đấy."
Nói xong câu này, cô chợt thấy quen quen. Nhớ năm xưa lúc học tiếng Pháp, thầy giáo của cô cũng thường xuyên dặn dò như vậy.
Thương Nhược Vi gật đầu đáp ứng.
"Đúng rồi, cái từ mà chị dạy em ấy, 'bạo quân', đọc như vậy đúng không?"
Cô ấy cực kỳ nhiệt tình với từ này một cách kỳ lạ. Điều đó khiến Ôn Thi Kiều vừa thấy thắc mắc, trong lòng vừa dâng lên một cỗ bất an.
"Đừng có gây chuyện đó, Vi Vi."
Thương Nhược Vi mở to đôi mắt vô tội.
"Đâu có ạ."
Trẻ con mà im ỉm, thì rất có thể là đang chuẩn bị giở trò rồi.
Thương Mạc về trễ một chút. Sắc trời đã hoàn toàn tối sầm.
Vệ Tấn ra đón, đưa tay nhận lấy chiếc áo vest của anh.
"Ngài đã dùng bữa tối chưa ạ?"
"Rồi." Thương Mạc hững hờ tháo đồng hồ đeo tay đưa cho ông ấy. Giọng anh trầm thấp và đầy từ tính. "Hôm nay Thương Nhược Vi học hành thế nào?"
Vệ Tấn nhìn vào trong, ánh mắt ngập tràn ý cười.
"Ngài vào xem thử đi."
Vừa vào cửa, đập vào mắt anh là một tư thế đứng nghiêm chẳng ra ngô ra khoai. Thương Nhược Vi phát âm tiếng Trung có hơi nặng.
"Chào buổi tối, anh cả. Hôm nay làm việc vui không?"
Thương Mạc khẽ nhướng mi. Anh cũng có thể coi là một người không thích vùi dập tinh thần học tập của em gái. Anh khẽ gật đầu.
"Học một ngày mà phát âm không tệ. Còn nói được gì nữa không?"
Anh ngồi xuống sô pha, vắt chéo đôi chân dài thong dong mà cao quý. Giữa hai hàng chân mày tĩnh lặng, anh mang vẻ nhẫn nại hiếm hoi.
Nghe Thương Nhược Vi phát âm kỳ quái thực ra là một cực hình. Có thời gian rảnh rỗi, anh thà đi đọc vài bộ hồ sơ hợp đồng còn hơn là ngồi đây nghe cô ấy nói chuyện.
Anh có thể hiểu được đây mới là ngày học đầu tiên. Nói được như hiện tại đã là rất tốt, cũng miễn cưỡng nghe lọt tai.
"Cũng được." Anh đứng dậy, xoa xoa mi tâm. "Ngày mai tiếp tục."
Thương Nhược Vi bám gót theo sau anh, cười hì hì.
"Khoan đã anh cả, em vẫn còn một câu cuối chưa nói xong."
Thương Mạc lạnh lùng thu hồi ánh mắt, chẳng buồn tính toán với cô ấy.
Vệ Tấn nhếch môi, bất đắc dĩ lắc đầu.
"Thưa ngài, hôm nay nhà họ Chu có gọi điện tới. Họ muốn đích thân đến nhà bái phỏng."
Nhà họ Chu trước kia có giao tình rất tốt với Thương lão tiên sinh. Lúc anh ở Paris, anh từng nghe phong thanh hai nhà có ý định liên hôn.
Khi đó, người mà nhà họ Chu nhắm đến hẳn không phải Thương tiên sinh. Nhưng hiện tại Nhị thiếu gia vừa không có quyền vừa không có thế, chỉ dựa vào sự sủng ái của Lão tiên sinh thì có ích gì? Nhà họ Chu muốn đến bái phỏng vào lúc này, tâm tư của họ không nói cũng hiểu.
Thương Mạc hững hờ đáp.
"Giao địa chỉ của Thương Quý Thầm cho họ."
Thương Quý Thầm, tức là Nhị thiếu gia, lớn hơn Đại tiểu thư hai tuổi. Sau khi chào đời, anh ta đã được giấu giếm rất kỹ, mãi đến năm tám tuổi mới bị Thương phu nhân phát hiện.
Vệ Tấn khựng lại một chút, chốc lát sau mới mỉm cười nói:
"Vâng thưa ngài."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


