Trong thang máy, không khí lạnh lẽo và trầm mặc đè nén khiến không ai dám lên tiếng. Vài vị quản lý cấp cao của Hoàn Thắng đứng phía sau, đưa mắt nhìn nhau. Hiếm hoi lắm họ mới có cơ hội dùng bữa trưa cùng Thương tiên sinh. Thế nhưng, vừa ăn xong và bước ra khỏi phòng bao, Thương Mạc không biết đã nhìn thấy gì mà ánh mắt liền sầm xuống.
Tiếng 'ting' vang lên, thang máy dừng lại. Lâm Kỳ rũ mắt, đi theo phía sau ngài ấy bước ra ngoài. Thật trùng hợp, bọn họ lại bắt gặp Ôn tiểu thư và Leo ở đây. Trông có vẻ hai người đang trò chuyện rất vui vẻ.
"Vâng, ngài vẫn chưa đưa ra câu trả lời chính xác."
Thương Mạc lơ đãng nhìn tài liệu trong tay. Anh cất giọng đều đều:
"Chuẩn bị cho cuộc gọi chiều nay, tôi sẽ đích thân nói chuyện với ông ấy."
Buổi chiều, Leo nhận được một cuộc điện thoại. Lúc quay lại, sắc mặt anh ta vô cùng nặng nề. Anh ta một tay nắm chặt điện thoại, hai hàng lông mày cau chặt lại. Toàn bộ kế hoạch của anh ta đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Dáng vẻ lịch thiệp và ngoan ngoãn thường ngày đã tan biến. Thay vào đó là sự bực dọc hiện rõ trên từng nét mặt. Gương mặt lạnh lùng của anh ta mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
Anh ta không còn vẻ mềm mỏng dễ gần, mà toát ra sự xa cách. Cảm giác thanh lãnh này khiến người khác cảm thấy rất khó tiếp cận. Ôn Thi Kiều nhỏ nhẹ hỏi han:
"Có chuyện gì xảy ra sao?"
Leo thở ra một hơi đầy muộn phiền. Anh ta hơi giãn mi tâm ra, cất giọng:
"Ừm… xin lỗi Carlee. Cha tôi vừa gọi điện, yêu cầu tôi phải về nước ngay lập tức. Ông ấy đã đặt sẵn vé máy bay chuyến chiều nay rồi."
Vốn dĩ anh ta định kéo dài thời gian ở lại Thâm Cảng. Thế nhưng người ở đầu dây bên kia hoàn toàn không cho anh ta cơ hội mở lời. Ôn Thi Kiều nhẹ nhàng an ủi:
"Chắc chắn là có chuyện gấp. Không sao đâu, lần sau chúng ta vẫn còn cơ hội mà."
Leo hơi khựng lại. Anh ta mỉm cười rồi gật đầu. Tuy nhiên, sự u ám nơi đáy mắt anh ta vẫn không hề tan đi chút nào. Bắt anh ta về nước để giúp chuẩn bị cho đám cưới của anh trai. Chuyện này thì tính là việc gấp gáp gì chứ.
Lúc này anh ta mới chợt nhận ra. Vừa rồi ở góc khuất mà Ôn Thi Kiều không nhìn thấy, anh ta đã vô tình chạm mắt với Thương tiên sinh từ xa. Ánh mắt đó chính là sự kiên nhẫn cuối cùng của Thương tiên sinh.
Chuyện Leo về nước quá mức đột ngột khiến cho Thương Nhược Vi cũng phải bối rối. Đến buổi học ngày thứ Hai, cô ấy vẫn không hiểu nguyên nhân gì khiến anh ta phải vội vã rời đi như vậy. Thương Nhược Vi lầm bầm:
"Là vì đám cưới của anh trai cậu ấy sao? Cũng không đúng, anh trai cậu ấy mới là chú rể, Leo về đó thì giúp được gì chứ."
Ôn Thi Kiều cố gắng kéo sự chú ý của cô ấy quay lại bài học:
"Có thể cậu ấy còn bận việc khác… Những kiến thức học tuần trước, em còn nhớ không?"
Thương Nhược Vi ngoan ngoãn đáp:
"Em nhớ chứ. Chị đừng thấy hai ngày nay em bận rộn, hễ có thời gian là em đều luyện tập đấy nhé."
Cô ấy là đại tiểu thư của gia tộc hào môn hàng đầu, nên có rất nhiều người muốn kết giao. Những lời mời dùng trà chiều đến với cô ấy tới tấp không ngừng. Đa số bọn họ đều là những kẻ biết lấy lòng và giỏi làm thân, Thương Nhược Vi quả thực cũng kết giao được vài người bạn mới.
Nhờ vậy mà tâm trạng của cô ấy đang rất tốt. Cô ấy ôm lấy cánh tay Ôn Thi Kiều, nũng nịu:
"Chiều ngày mai em sẽ mời họ đến biệt thự Bán Sơn. Chị cũng phải đến đó nhé."
Ôn Thi Kiều gõ gõ vào tài liệu bài học hôm nay. Cô đã học được cách mặc cả với học trò của mình:
"Em học thuộc hết chỗ này thì ngày mai chị sẽ đến."
Thực tế chứng minh, khi có động lực thì con người ta học rất nhanh. Phần bài giảng hôm nay đã xong, mà thời lượng ba tiếng vẫn chưa kết thúc. Ôn Thi Kiều đành ôn tập lại tiếng Trung của tuần trước cho cô ấy.
Ai mà ngờ được, cuối cùng chủ đề câu chuyện lại quay về trên người Leo. Đại tiểu thư mở to đôi mắt sáng rực, hỏi:
"Tháng sau anh trai của Leo kết hôn, chị có muốn đi không? Em dẫn chị đi cùng nhé."
Đề nghị này dọa cho Ôn Thi Kiều vội vàng lắc đầu. Cô và Leo vẫn chưa có quan hệ gì cả. Việc cô cứ thế mạo muội đến dự đám cưới anh trai anh ta, rồi gặp gỡ họ hàng bạn bè của anh ta, quả thực rất kỳ quặc.
Thương Nhược Vi đành nói:
"Vậy ngày mai chị đến sớm một chút nhé. Em đã mời chuyên gia trang điểm rồi, họ sẽ giúp chị làm đẹp thật lộng lẫy."
Chính vì thế, ngày hôm sau, Ôn Thi Kiều dạy học cho Thương Nhược Vi xong thì không rời đi. Sau khi dùng bữa trưa tại biệt thự Bán Sơn, chuyên gia trang điểm mà Thương Nhược Vi mời cũng vừa lúc tới nơi. Cô giao phó toàn quyền khuôn mặt mình cho chuyên gia trang điểm mặc sức phát huy.
Thế nhưng vừa trang điểm xong, cô chưa kịp nhìn gương thì đã bị Thương Nhược Vi đẩy vào phòng để quần áo thay đồ. Thương Nhược Vi hồ hởi nói:
"Lúc đi dạo phố, em nhìn thấy một chiếc váy này. Em cảm thấy nó đặc biệt phù hợp với chị nên đã mua luôn rồi."
Đó là một chiếc váy dài đuôi cá trễ vai làm bằng lụa satin trắng. Lần trước Thương Nhược Vi đã phát hiện ra đường nét vai cổ của Ôn Thi Kiều vô cùng xinh đẹp. Khi cô mặc chiếc váy này lên, quả nhiên đã không làm cô ấy thất vọng.
Chiếc cổ thiên nga trắng ngần, vòng eo thon nhỏ, cùng vóc dáng mảnh mai nhưng vẫn sở hữu những đường cong quyến rũ. Tất cả đã khiến cho chiếc váy vốn đã xinh đẹp nay lại càng thêm rực rỡ và chói mắt. Ôn Thi Kiều đang ngồi yên để nhà tạo mẫu tóc chỉnh lại mái tóc búi.
Đột nhiên, trên cổ cô truyền đến một cảm giác mát lạnh. Thương Nhược Vi đang cầm một chuỗi ngọc trai lấp lánh sắc màu ôn nhuận đeo lên cổ cô. Ánh mắt cô ấy ngập tràn sự tán thưởng, cất lời cảm thán từ tận đáy lòng:
"Thật sự rất đẹp."
Thương Nhược Vi nghiêng đầu, đôi mắt cong cong mỉm cười:
"Hôm nay có thể chúng ta sẽ chơi muộn một chút. Nếu chị muốn về sớm thì cứ bảo em, em sẽ sai người đưa chị về nhà."
Ôn Thi Kiều nhìn cô ấy qua gương. Cô tỏ vẻ chần chừ và có chút lo lắng:
"Nếu Thương tiên sinh về biệt thự Bán Sơn, liệu ngài ấy có thấy ồn ào quá không?"
Thương Nhược Vi xua tay:
"Không có sự cho phép của anh cả, em cũng đâu dám mời người về nhà. Chúng ta chơi ở tòa nhà phụ bên cạnh, sẽ không làm phiền đến anh ấy đâu."
Anh trai cô ấy là một người có ý thức về không gian riêng tư cực kỳ mạnh mẽ. Có cho cô ấy mười lá gan, cô ấy cũng chẳng dám dẫn người về nhà mà không thưa trước với anh một tiếng. Nếu cô ấy dám làm vậy, anh cả có thể sẽ cắt đứt quỹ tín thác của cô ấy ngay lập tức. Thương Nhược Vi đề nghị:
"Hay là tối nay chị đừng về nữa, ở lại đây với em đi. Như vậy ngày mai chị cũng đỡ mất công chạy tới đây dạy học cho em."
Về điểm này, Ôn Thi Kiều tỏ ra vô cùng kiên quyết. Cô mím môi:
"Không được, chị phải về nhà."
Dù muộn đến đâu, cô cũng phải về nhà. Phải ngủ lại biệt thự Bán Sơn… chuyện này giống như một câu chuyện ma kinh dị vậy.
Những thiên kim tiểu thư danh giá của Thâm Cảng lục tục kéo đến biệt thự Bán Sơn. Ban đầu, bọn họ còn tưởng Ôn Thi Kiều là đại tiểu thư của gia đình quyền quý nào đó ở Thâm Cảng. Sau đó, họ mới biết cô chỉ là giáo viên dạy tiếng Trung của Thương Nhược Vi.
Thực chất, trong lòng bọn họ đều có chút không vui. Bọn họ phải vắt óc tìm đủ mọi cách mới có thể gặp mặt Thương tiểu thư một lần. Việc đó giúp họ nhận được lời mời đến biệt thự Bán Sơn dự tiệc trà. Thế mà, một cô giáo dạy tiếng Trung lại có thể thoải mái đến đây bất cứ lúc nào cô ta muốn.
Tuy nhiên, nhìn vào thái độ của Thương Nhược Vi đối với cô, không một ai dám tỏ ra bất mãn hay khinh thường. Bọn họ chỉ hành động vô cùng tự nhiên, lạnh nhạt nói vài câu xã giao rồi gạt cô ra rìa. Sau đó, bọn họ bắt đầu quay sang trò chuyện rôm rả với nhau.
Ôn Thi Kiều không bận tâm đến thái độ của bọn họ dành cho mình. Cô chỉ cảm thấy việc uống trà quá tẻ nhạt nên đã đi ăn chút đồ ngọt rồi đi dạo quanh tòa nhà phụ. Không biết từ lúc nào, cô đã đi lạc vào hầm rượu tư nhân dưới tầng hầm của biệt thự.
Ba bức tường xung quanh đều là không gian được thiết kế với nhiệt độ và độ ẩm ổn định chuyên để bảo quản rượu. Nơi đây chất đầy đủ các loại rượu vang danh giá và đắt tiền. Quản gia Vệ không biết đã tiến đến phía sau lưng cô từ lúc nào. Ông ấy nhìn cô bằng ánh mắt ôn hòa, cất tiếng:
"Cô có muốn nếm thử một chút không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)