Vì trời mưa nên trong nhà hàng không có quá nhiều khách. Sự riêng tư ở đây rất tốt. Chỗ họ ngồi nằm ngay cạnh cửa sổ, có thể ngắm nhìn toàn cảnh Thâm Cảng trong mưa.
Leo có vẻ ngoài rất bảnh bao với các đường nét trên khuôn mặt vô cùng sắc sảo. Anh ta có mái tóc nâu hơi xoăn. Điều khiến người ta ấn tượng sâu sắc nhất chính là đôi mắt xanh biếc của anh ta. Đôi mắt ấy tựa như những viên đá quý trong vắt, mang màu sắc tĩnh lặng nhưng lại như có vòng xoáy khiến người đối diện dễ dàng chìm đắm vào.
Anh ta nghiêng đầu nhìn Ôn Thi Kiều, trong mắt là sự yêu thích chẳng hề che giấu. Đôi khi chạm mắt với cô, anh ta cũng không hề né tránh mà còn nhìn cô cười đến cong cả mắt. Mái tóc xoăn khẽ đung đưa trông có phần đáng yêu.
Dù hôm nay mới là lần đầu tiên họ gặp mặt.
Cân nhắc đến tửu lượng của Thương Nhược Vi, họ chỉ gọi loại rượu trái cây nồng độ thấp. Ôn Thi Kiều khẽ nhấp một ngụm, bỗng cảm thấy tay mình bị chạm nhẹ.
"Em đã nói là cậu ấy sẽ mê chị mệt nghỉ mà."
Thương Nhược Vi dùng tiếng Pháp. Đây được coi là "cuộc gọi mã hóa" của riêng hai người bọn họ.
Ôn Thi Kiều bất đắc dĩ đáp lại: "Nhưng chị chỉ thấy mắt cậu ấy rất đẹp, tóc cũng rất đáng yêu thôi."
"Đó là dấu hiệu tốt đấy." Thương Nhược Vi nháy mắt với cô. "Không phản cảm, không ghét bỏ, vậy là chuyện tốt rồi."
Leo không hiểu hai người nói gì nhưng cũng không ngắt lời. Anh ta ngoan ngoãn ngồi đó, mở to mắt nhìn cô, trông hệt như một chú cún con hiểu chuyện.
Ôn Thi Kiều bị nhìn đến mức tâm thần khẽ xao động. Cô khẽ lẩm bẩm: "Cậu ấy cứ nhìn chị mãi."
Quả thực rất giống ánh mắt chăm chú của cún con.
Ai ngờ Thương Nhược Vi quay đầu lại liền dùng tiếng Anh hỏi Leo: "Sao cậu cứ nhìn Tiểu Kiều của mình mãi thế?"
Cô nàng này quả thực có ý đồ xấu. Lúc hỏi câu này, nụ cười gian xảo trên mặt cô ấy chẳng hề giấu diếm.
Yết hầu của Leo khẽ chuyển động. Anh ta trả lời vô cùng thẳng thắn: "Vì cô ấy xinh đẹp."
Vừa dứt lời, ánh đèn bỗng chốc vụt tắt. Xung quanh lập tức rơi vào một màn đêm hỗn loạn. Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến vài vị khách thốt lên kinh ngạc. Tiếng bàn ghế dịch chuyển vang lên từ khắp phía.
Dường như không chỉ nhà hàng mà ngay cả đèn đường bên ngoài cũng tắt ngóm. Trong phút chốc, khung cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn. Mọi người hoang mang gọi nhân viên phục vụ.
"Chuyện gì thế này?" "Không lẽ là mất điện sao?" "Chuyện hy hữu thế này mà tôi cũng gặp phải à?"
Trong nhà hàng tối đen đến mức không nhìn thấy nổi bàn tay mình. Giọng của Leo vẫn rất trầm ổn, vang lên thanh thoát và đáng tin cậy trong đêm tối: "Hai người vẫn ổn chứ?"
Thương Nhược Vi lên tiếng đáp lại, Ôn Thi Kiều cũng nói theo một câu rằng mình vẫn ổn. Cô đưa tay lần mò trên mặt bàn để tìm điện thoại, định bật đèn pin lên.
Ngay khi vừa chạm vào điện thoại, một mùi hương gỗ trầm hương lạnh lẽo lập tức bao phủ lấy cô. Có người đã nắm lấy cổ tay cô, dễ dàng kéo cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Ôn Thi Kiều sững sờ. Tuy nhiên người tới không cho cô cơ hội phản ứng. Anh ta dùng chút lực, nắm cổ tay lôi cô loạng choạng đi ra ngoài.
Dù đang ở trong bóng tối, cô vẫn cảm nhận được áp lực bủa vây từ xung quanh, cùng bàn tay ấm áp khô ráo đang kiềm chế mình chặt chẽ, khiến cô không có cơ hội vùng vẫy.
Cô vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, cố sức vặn cổ tay nhưng không thể thoát ra được. Tiếng kêu khẽ của cô bị nhấn chìm trong sự ồn ào náo nhiệt xung quanh. Cuối cùng Thương Nhược Vi cũng tìm được điện thoại trong túi. Ánh đèn pin sáng lên, cô ấy quay đầu nhìn chỗ ngồi trống không bên cạnh với vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Tiểu Kiều đâu rồi?"
Lúc này Ôn Thi Kiều cũng đang vô cùng ngơ ngác. Sau khi ra khỏi nhà hàng, nhờ ánh đèn từ những chiếc xe bên đường, cô mới nhận ra người đó là Thương tiên sinh.
Anh trông rất lạnh lùng. Ánh đèn phác họa nên thân hình rộng lớn của anh, phủ lên một lớp quầng sáng âm u lạnh lẽo. Nó cũng soi rõ sắc tối nơi đáy mắt cùng đôi lông mày sắc sảo đang ẩn hiện hơi lạnh thấu xương.
Chiếc Rolls-Royce đang chờ bên lề đường. Thấy họ đi ra, một người đàn ông nhanh chóng bước tới che ô cho họ. Mưa phùn như tơ đập vào tán ô phát ra những tiếng động dồn dập khiến trái tim Ôn Thi Kiều cũng đập loạn vì lo sợ.
Mỗi lần gặp Thương tiên sinh, anh luôn bình tĩnh nhạt nhẽo. Dù khiến người ta khó lòng đoán định nhưng anh vẫn luôn ôn hòa lễ độ khi đối diện với cô. Đây là lần đầu tiên Ôn Thi Kiều thấy dáng vẻ u ám này của anh.
Chẳng lẽ là vì Thương Nhược Vi đã chọc giận anh, mà vừa rồi trong nhà hàng quá tối nên anh đã tìm nhầm người sao?
Người phía sau bắt đầu vùng vẫy kịch liệt nhưng Thương Mạc không mảy may quan tâm. Anh rũ mắt xuống, gương mặt nhìn nghiêng vô cùng sắc bén. Cho đến khi một giọng nói hơi run rẩy truyền đến.
"Thương tiên sinh, ngài tìm nhầm người rồi. Vi Vi vẫn còn ở trong nhà hàng."
Bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô không hề nhúc nhích. Ôn Thi Kiều dường như nghe thấy tiếng cười nhạt của người đàn ông. Cô mím chặt môi, bất lực túm lấy bàn tay đang kiềm chế mình.
"Thương tiên sinh…"
Dường như có sợi mưa bay tới, hòa cùng giọng nói mềm mại ấy, để lại một vệt chiếm hữu ẩm ướt trong lòng Thương Mạc.
Với Leo thì cười vui vẻ, đôi mắt cong cong chẳng chút phòng bị. Vậy mà ở trước mặt anh lại chỉ thấy dè dặt thấp thỏm, gọi một tiếng "Thương tiên sinh" đầy xa cách. Cô cảnh giác đến mức hễ cảm thấy nguy hiểm là sẽ bỏ chạy thục mạng, giống như lần ở bữa tiệc đó, không thèm ngoái đầu lại lấy một lần.
Mặc dù Thương Mạc có cách để chiếm cô làm của riêng, khiến cô chỉ có thể ở bên cạnh anh, nhưng lúc này anh vẫn chưa muốn dùng thủ đoạn với Ôn Thi Kiều. Có điều, sự nhẫn nại của anh không có nhiều.
Thương Mạc kéo người đến trước xe. Lưng Ôn Thi Kiều tựa vào thân xe lạnh lẽo. Thân hình cao lớn đầy áp lực của người đàn ông hiện ngay trước mắt. Uy quyền của kẻ bề trên tỏa ra bao trùm lấy cô.
Lần đầu tiên Ôn Thi Kiều nhận ra sự chênh lệch vóc dáng giữa hai người lại lớn đến vậy. Anh đứng chắn trước mặt cô như một ngọn núi. Ngoài anh ra, cô không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.
"Ôn tiểu thư."
Vẫn là giọng nói bình thản nhạt nhẽo như mọi khi. Ôn Thi Kiều vẫn còn đang ngơ ngác. Khuôn mặt cô trắng ngần như ngọc. Chiếc váy trễ vai để lộ đường cong cổ và vai hoàn mỹ, cùng làn da trắng như tuyết.
Ánh mắt Thương Mạc tối sầm lại. Anh ung dung lùi lại một bước, trông nho nhã lịch thiệp như thể không phải là người lạnh lùng lúc nãy.
"Xin lỗi." Khí chất của anh vốn dĩ tự nhiên mà có, nên dù là khi xin lỗi trông anh vẫn vô cùng phong độ. "Cô không sao chứ?"
Ôn Thi Kiều đột nhiên thở phào nhẹ nhõm. Cô lắc đầu, nóng lòng muốn rời đi: "Tôi không sao. Nếu ngài đã tìm nhầm người, vậy tôi…"
Thần sắc Thương Mạc vẫn bình thường: "Vào xe ngồi đợi Thương Nhược Vi đi. Dù sao cũng mất điện rồi, không thể ăn cơm được nữa, phải không?"
"…"
Ôn Thi Kiều nhìn nhà hàng vẫn chưa có dấu hiệu khôi phục điện năng, đành phải thỏa hiệp. Cô vốn định ngồi ghế phụ, nhưng người đàn ông đang che ô cho họ vô cùng "biết điều". Anh ta khẽ khom người, mở cánh cửa sau cho cô.
Người đàn ông đó cúi đầu tự giới thiệu: "Ôn tiểu thư, tôi là trợ lý riêng của tiên sinh, tôi tên là Lâm Kỳ."
Ôn Thi Kiều thu người vào một góc xe. Cô mím môi gửi tin nhắn cho Thương Nhược Vi, báo rằng mình đang ở bên ngoài, anh trai cô ấy đã đến rồi, bảo cô ấy mau chóng ra ngoài.
Không gian kín mít và u tối, nhưng sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh vô cùng mạnh mẽ. May mắn là cơn mưa bên ngoài dần tạnh hẳn. Cô cẩn thận hỏi: "Thương tiên sinh, tôi có thể mở cửa sổ một chút không?"
"Được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)