"Tiểu Kiều, lát nữa gặp Thương tiên sinh, cháu đừng quên dịch cho cậu nhé."
Hạ Viễn Xuyên đã dặn dò câu này không biết bao nhiêu lần rồi. Ôn Thi Kiều đành bất lực đáp: "Cháu không quên được đâu, cậu út."
Cô vừa dứt lời, không biết ai đó bỗng khẽ thốt lên: "Thương tiên sinh đến rồi."
Ôn Thi Kiều nghe vậy liền ngẩng đầu. Cô đưa mắt nhìn về phía cầu thang uốn lượn lộng lẫy. Bốn bề phút chốc chìm vào tĩnh lặng.
Vị trí cô đứng hơi khuất. Tháp sâm panh và những lẵng hoa rực rỡ ở giữa đã che mất tầm nhìn. Cô chỉ có thể loáng thoáng thấy một bóng dáng lạnh lùng đang chậm rãi bước xuống lầu qua khe hở.
Hạ Viễn Xuyên cầm ly sâm panh trên tay. Anh khẽ ghé sát vào Ôn Thi Kiều, hạ thấp giọng.
"Trước khi vào hội đồng quản trị, Thương tiên sinh là giám đốc điều hành trụ sở nước ngoài của Hoàn Thắng. Doanh thu của chi nhánh trong mấy năm qua tăng trưởng rất đáng nể. Bây giờ ngài ấy mới vào hội đồng quản trị, đảm nhận chức chủ tịch tập đoàn..."
Giọng anh càng nhỏ hơn: "Nghe nói chủ tịch Thương có một đứa em trai là con riêng. Thương lão tiên sinh rõ ràng rất thiên vị đứa con đó. Nhưng mà hiện tại, chắc tên con riêng kia đã bị chủ tịch Thương đá văng khỏi bàn cờ rồi."
Chuyện bồ nhí và con riêng trong các gia tộc hào môn hàng đầu vốn chẳng hiếm lạ. Huống hồ Thương lão tiên sinh lại là người có địa vị cao và quyền lực lớn.
Chẳng biết cậu cô lấy đâu ra mấy tin vỉa hè này, thành ra cô không tin lắm vào chữ "nghe nói" kia. Ôn Thi Kiều cũng chẳng để trong lòng. Cô mỉm cười vén lọn tóc vương trên má ra sau tai, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tươi tắn, rồi bâng quơ trêu chọc.
"Cậu út biết nhiều như vậy, lại còn thích hóng hớt. Cậu không lên Weibo mở tài khoản bóc phốt thì tiếc thật đấy."
Hạ Viễn Xuyên nhún vai: "Cậu thích hóng hớt chứ chưa sống đủ. Cậu nào dám chọc vào người nhà họ Thương."
Ôn Thi Kiều chỉ cười, không đáp. Ánh đèn trên đỉnh đầu quá chói mắt, khiến tầm nhìn của cô nhòe đi vài giây. Cô chớp mắt, thu hồi dòng suy nghĩ. Dáng vẻ lạnh nhạt, trầm ổn của người đàn ông trên cầu thang dần trở nên rõ nét.
Gương mặt anh mang nét nho nhã của người phương Đông, xen lẫn đường nét lập thể sâu thẳm của người phương Tây. Đôi mắt đen láy như vùng biển sâu tăm tối, không thấy đáy, cũng chẳng vương chút cảm xúc. Điều này khiến người ta bất giác sinh lòng e sợ.
Người đàn ông đứng cạnh Thương lão tiên sinh, dáng vẻ tuấn lãng, cao ngất. Tư thế nhìn từ trên cao xuống mang theo áp lực vô hình. Anh khẽ mỉm cười nhưng lại chấn nhiếp toàn bộ hội trường.
Đó là một người nắm quyền trầm tĩnh. Mọi thứ dường như đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Ôn Thi Kiều nghe thấy Hạ Viễn Xuyên hít hà một tiếng: "Các tiểu thư danh giá khắp Cảng Thành phen này lại thầm thương trộm nhớ rồi."
Cô nhấp một ngụm sâm panh, không hề phủ nhận.
Người đàn ông dùng chất giọng tiếng Anh trầm ấm, từ tốn gửi lời cảm ơn đến các vị khách. Yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động. Từng cử chỉ của anh đều ôn văn nhĩ nhã, khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng không hiểu vì sao, sắc mặt của Thương lão tiên sinh lại chẳng tốt chút nào. Trông ông vô cùng u ám.
Thương Mạc hơi cúi người. Anh nhếch môi đầy nhã nhặn, thì thầm gì đó bên tai ông. Thương lão tiên sinh vốn đang sầm mặt bỗng khựng lại, rồi lập tức nặn ra nụ cười ôn hòa.
Người ngoài không hiểu, cứ ngỡ cha hiền con thảo. Thế nhưng Ôn Thi Kiều từng có ý định làm phiên dịch, thành ra cô đã dành rất nhiều tâm huyết cho việc nghe, nói, đọc, nhìn và dịch khẩu hình. Cô nhìn ra được Thương Mạc đang nói tiếng Pháp.
"Cha, cười tươi lên chút đi."
Đôi mắt người đàn ông khẽ rủ xuống. Trong vẻ ôn hòa lại toát lên sự lạnh lùng, cao quý: "Lẽ nào cha muốn bị người khác nhìn ra sự bực dọc rồi điều tra ra đứa con riêng cha đang nuôi bên ngoài sao?"
Trong khoảnh khắc, Ôn Thi Kiều thậm chí còn tưởng mình nhìn nhầm.
Cảm giác chột dạ khi nhòm ngó bí mật của người khác khiến sắc mặt cô hơi tái đi. Cô còn chưa kịp thu hồi ánh mắt thì Thương Mạc đã lạnh lùng ngước lên. Ngay trong giây phút tình cờ ấy, xuyên qua vô số dòng người qua lại, bốn mắt chạm nhau.
Trái tim cô chợt run lên. Nhịp thở của Ôn Thi Kiều trở nên gấp gáp. Bàn tay cầm ly vô thức siết chặt.
Ánh nhìn quá đỗi sắc bén hờ hững liếc qua, cô đành cố tỏ ra bình tĩnh, quay đầu né tránh. Thế nhưng lòng bàn tay đã rịn một tầng mồ hôi mỏng.
"Cậu út." Giọng cô căng mỏng, "Cháu ra ngoài hóng gió chút đây."
Khu vườn rất đỗi yên tĩnh. Nơi đó có một cây chanh với những chùm quả trĩu cành. Hương thơm thoang thoảng dễ chịu dần xoa dịu nhịp tim đang bấn loạn của Ôn Thi Kiều.
Nghĩ lại thì tối nay đông người như vậy, chắc Thương Mạc chỉ vô tình liếc qua, sẽ không nhớ tới cô đâu. Anh cũng chẳng thể biết cô đã đọc hiểu được những lời anh nói.
Nhưng ánh mắt quỷ dị ban nãy giống hệt một tấm lưới khổng lồ. Nó giam cầm cô chặt chẽ đến mức không lọt nổi một khe hở. Hơi lạnh chầm chậm lan tràn trong tim.
Cuộc gọi đến thật đúng lúc. Ôn Thi Kiều hít sâu một hơi rồi bắt máy.
Ôn Hi vừa mở lời, giọng điệu uể oải vang lên: "Tiệc tan chưa? Cậu út đưa em về khách sạn chưa đấy?"
Tám giờ tối, giờ này có lẽ anh vừa quay phim xong và mới tan làm. Trong âm thanh nền, cô vẫn còn nghe thấy giọng trợ lý nhắc nhở ngày mai phải đi làm sớm, bốn giờ đã phải thức dậy.
"Chưa ạ," Ôn Thi Kiều thành thật đáp, "Em vẫn đang ở bữa tiệc."
Hai anh em tầm nửa tháng mới gọi điện một lần. Ôn Hi bận quay phim lại ghi hình chương trình nên ít khi gọi, nhưng anh luôn nắm rõ hành tung của cô như lòng bàn tay. Đã vậy, thỉnh thoảng anh còn gửi tiền tiêu vặt cho cô nữa.
Anh là người cực kỳ bao che khuyết điểm của người nhà. Sau khi nổi tiếng, không phải không có kẻ muốn bới móc gia cảnh của anh. Anh bèn đăng mấy bài trên Weibo, lại mời cả luật sư.
Sau lời cảnh cáo và tuyên bố nghiêm khắc đó, chẳng ai dám ho he gì nữa.
Ôn Hi lo cậu út không đáng tin, bèn dặn cô đừng chạy lung tung: "Gặp được Thương tiên sinh chưa? Cơ hội hiếm có đấy. Chẳng phải em vẫn luôn muốn làm công việc phiên dịch tháp tùng thương mại sao, đây là cơ hội rèn luyện tốt."
Ôn Thi Kiều: "..."
Quả thực là cơ hội hiếm có. Còn chưa kịp nói chuyện với Thương tiên sinh mà cô đã kịp hóng trọn bí mật hào môn rồi.
Cô lầm bầm: "Bây giờ em lại muốn làm biên dịch cho nhà xuất bản hơn."
Vốn dĩ cô vẫn đang băn khoăn giữa hai công việc này. Cô chưa biết nên chọn gì, nhưng có gia đình chống lưng nên cô vẫn còn thời gian để cân nhắc.
Ôn Hi quá hiểu tính nết hay thay đổi của em gái mình. Anh bật cười bất lực, trong giọng điệu ngập tràn sự sủng nịnh: "Tùy em, dù sao ba mẹ cũng cưng chiều em nhất mà."
Anh gọi cho cô còn vì một chuyện khác: "Phim của một người bạn đang cần đoạn lời bình bằng tiếng Pháp. Ngắn thôi. Em tìm chỗ nào yên tĩnh ghi âm rồi gửi cho anh nhé."
Đây không phải chuyện gì khó khăn.
Tin nhắn WeChat gửi đến là một bài thơ ngắn của nhà văn Pháp Arthur Rimbaud. Ôn Thi Kiều xem qua một lượt, khẽ đọc thành tiếng.
"La première rencontre, dans le sentier où l'aube éclate, une fleur m'a dit son nom."
Ngữ điệu tiếng Pháp mang vần luật độc đáo. Nhịp điệu trầm bổng vô cùng truyền cảm.
Câu này có nghĩa là: [Lần đầu gặp gỡ, trên lối mòn vương vấn ánh sương mai, một nhành hoa đã nói cho tôi biết tên của nó.]
Phát âm của cô tinh tế mà êm ái, du dương và uyển chuyển. Cảm giác hệt như đang đứng bên bờ suối, được làn gió xuân mềm mại khẽ mơn trớn qua mặt. Trong lòng bất giác gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Thương Mạc dụi tắt điếu thuốc.
Xuyên qua từng tán lá rợp bóng, cô cụp mắt rũ mi, mang vẻ tĩnh lặng, thanh tao. Bộ sườn xám màu tím nhạt phác họa lên vòng eo thon gọn, yêu kiều của cô. Làn da trắng ngần như sứ vô cùng nổi bật.
Mái tóc búi cao vương lại vài sợi lòa xòa trên chiếc gáy trắng ngần, mỏng manh. Cô hơi ngẩng đầu, toát lên thứ sức sống cực kỳ mãnh liệt.
Ánh đèn rực rỡ chiếu rọi đôi mắt trong veo, sáng ngời của cô. Mọi thứ xung quanh dường như đều trở nên lu mờ. Việc chú ý tới cô giữa đám đông chẳng có gì khó khăn.
Chỉ là không ngờ, hóa ra cô lại biết nói tiếng Pháp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
