Cô liếc mắt nhìn cô gái tóc đuôi ngựa một cái, cũng không muốn tùy tiện kết oán với người khác, huống chi là trong thế giới cô hoàn toàn không quen biết này.
Nhưng ngoài dự liệu của cô, nữ sinh đầu búp bê lập tức nóng nảy, trừng to mắt, vọt lên dùng ngón trỏ chỉ người, lớn tiếng la lên: "Cậu làm gì vậy?"
Nhưng còn chưa tới gần, cô ấy đã bị đám người hầu đi theo đuôi ngựa đẩy qua một bên, như mèo đùa chuột chặn ở phía sau.
Nghiêm trọng nhất là cả hai đều khá nặng.
Nhìn tình huống trước mắt, Hạ Tuyết Nặc nghĩ thầm: Cô có lẽ là rất bất hạnh thuộc về loại sau.
Xung quanh rộn ràng nhốn nháo, nhưng không có ai dừng chân, bọn họ lạnh lùng đi qua Hạ Tuyết Nặc giống như đã từng đi qua nữ sinh gầy yếu đang tê liệt ngã xuống đất, giống như du hồn trong đêm tối.
Một bộ phận học sinh đại khái sợ hãi đám người do nữ sinh tóc đuôi ngựa cầm đầu, nhao nhao cúi đầu vội vàng vòng qua.
Hai nam sinh người hầu cách nữ sinh tóc đuôi ngựa gần nhất ôm tay, hì hì cười tới gần Hạ Tuyết Nặc, vây cô ở chính giữa.
Hạ Tuyết Nặc theo bản năng lui về phía sau, nhanh chóng tự hỏi làm sao thoát thân.
Đúng lúc này, một thanh âm trầm thấp vang lên...
"Đi nhờ chút."
Một nam sinh đội mũ liền áo màu xanh đậm cúi thấp mặt, hai tay đút túi, mạnh mẽ chen qua giữa mấy người hầu.
Là nam sinh đỡ cô trong phòng học kia.
Ngoài dự liệu của Hạ Tuyết Nặc, sau khi nữ sinh tóc đuôi ngựa và người hầu của cô ta nhìn thấy nam sinh chợt thay đổi sắc mặt, liên tục lui vài bước, đụng thẳng vào học sinh phía sau.
Kỳ quái chính là học sinh bị đụng vào ngay cả một chút biểu cảm cũng không có, vẻ mặt chết lặng tiếp tục đi về phía trước. Tứ chi máy móc cứng nhắc, như là bị cái gì dẫn dắt, động tác rõ ràng có cảm giác bị đè nén.
Nữ sinh tóc đuôi ngựa nhíu nhíu mày, thấp giọng mắng một câu: "Xui xẻo!" Vội vàng mang theo người hầu cũng không quay đầu lại rời đi.
Lúc đi qua, mấy người hầu còn liếc nhìn cô một cái, ánh mắt hung tợn.
"Lão đại, cậu không sao chứ?" Đầu búp bê thoát khỏi khống chế, vọt tới bên cạnh Hạ Tuyết Nặc. Cô ấy phồng má, miệng lẩm bẩm bất bình: "Bọn họ thật quá đáng, quá bắt nạt người... Bla bla..."
Hạ Tuyết Nặc không nghe cô ấy nói chuyện, mà chỉ kiễng mũi chân, nương theo dòng người hết sức chăm chú tìm kiếm bóng dáng nam sinh mặc áo liền mũ, lại chỉ liếc được một bóng người cao gầy nhanh chóng chuyển hướng, biến mất ở đầu cầu thang tối om.
"Cậu ấy là ai?" Hạ Tuyết Nặc hỏi.
"Ai cơ?" Nữ sinh đầu búp bê lộ vẻ nghi hoặc.
"Chính là nam sinh rất cao, mặc áo liền mũ màu xanh đậm bên trong đồng phục học sinh. Cậu ấy, vừa mới cứu mình đó."
Không biết vì sao, nhắc tới nam sinh đó, Hạ Tuyết Nặc phá lệ có chút ngượng ngùng.
Thế nhưng nữ sinh đầu búp bê cực không hiểu phong tình, một đầu dấu chấm hỏi mở miệng "A" nửa ngày.
"Quên đi quên đi." Hạ Tuyết Nặc bất đắc dĩ khoát tay áo.
"Nam sinh gì vậy?!" Nữ sinh đầu búp bê bĩu môi nhỏ giọng than thở. "Lại còn rất cao sao?"
Lúc quay đầu lại, nữ sinh gầy yếu vừa rồi bị dọa đến tê liệt ngã xuống đất đã biến mất không thấy tăm hơi.
Hạ Tuyết Nặc lấy can đảm nhìn thoáng qua dưới lầu. Trời quá tối, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy một bóng người đen tuyền nằm rạp trên mặt đất với tư thế quỷ dị, chất lỏng dày đặc chậm rãi khuếch tán từ dưới thân cô ấy, hẳn là máu.
Thế nhưng nơi này là tầng ba, cao cũng không cao, Hạ Tuyết Nặc nhớ lại động tác lúc nữ sinh nhảy xuống, dựa theo lẽ thường, cho dù như thế nào cũng sẽ không trí mạng.
Nhưng thế giới này hình như không thể suy đoán dựa theo lẽ thường.
Sắc mặt Hạ Tuyết Nặc ngưng trọng: "Đi."
"A? Được!" Nữ sinh đầu búp bê giật mình, lập tức cong khóe mắt, vô cùng vui vẻ đi theo Hạ Tuyết Nặc rời đi.
Đài phát thanh đúng lúc vang lên, cứng nhắc lạnh lẽo - -
[Mời nhân viên bảo vệ môi trường nhanh chóng đến trước tòa nhà dạy học dọn dẹp rác rưởi]
Tác giả có lời muốn nói: Nam sinh xuất hiện ở chương trước, mọi người còn nhớ rõ không?
Ừ, không sai, cậu ấy chính là nam chính!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
