Hạ Tuyết Nặc nghi ngờ: "Hả?"
Nữ sinh đầu búp bê lập tức lắc đầu như trống bỏi, âm thanh thấp ít nhất tám quãng, nói nhỏ: "Cái này, không thể nói."
Lần này đến cả dục vọng hỏi sâu Hạ Tuyết Nặc cũng không có, đen mặt xoay người rời đi.
"Này, đừng đi!" Nữ sinh đầu búp bê vội kéo cánh tay cô, Hạ Tuyết Nặc lạnh lùng hất ra.
Cô không quen với việc tiếp xúc với người lạ.
Cũng may nữ sinh đầu búp bê không có so đo, cô ấy thậm chí ngay cả biểu tình dư thừa cũng không có, vẻ mặt đau khổ, hai tay giơ lên cao như đầu hàng.
Nữ sinh đầu búp bê: "Không phải mình không muốn, mà là - -"
Nữ sinh đầu búp bê dùng hai tay đan nhau che miệng, ánh mắt liếc loạn như trộm, sau khi xác định bốn phía an toàn mới lén đến gần, thấp giọng nói: "Nói tên ra, sẽ bị trộm mất đấy."
"Bị trộm?"
Đây là đáp án Hạ Tuyết Nặc dù thế nào cũng không nghĩ tới, lúc cô đang muốn hỏi, loa phát thanh đã lâu không kêu lại đột nhiên vang lên - -
[Mời thí sinh ở lại hành lang mau chóng rời đi!]
Cảm giác quen thuộc, bị theo dõi...
Hạ Tuyết Nặc theo bản năng ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Nữ sinh đầu búp bê vội túm lấy tay áo cô, vẻ mặt khẩn trương: "Đi mau!!!"
Hạ Tuyết Nặc bị đầu búp bê làm cho khẩn trương theo, vừa đi theo vừa thấp giọng hỏi: "Chúng ta đi đâu?"
Nữ sinh đầu búp bê: "Đi căn tin đi."
Hạ Tuyết Nặc:...
"Lão đại, chắc là cậu không biết rồi, đi muộn sẽ không có cơm ăn. Thịt viên kho tàu ở căn tin..."
Hạ Tuyết Nặc thiếu thốn tình cảm lần đầu tiên nảy sinh dục vọng xách người vào góc tường hành hung một trận.
Cũng may loa phát thanh kịp thời vang lên, giải cứu nữ sinh đầu búp bê vẫn vô tri vô giác bày ra vẻ mặt vô tội như trước.
[Cuộc thi kết thúc. Cuộc thi kết thúc. Mời tất cả thí sinh nộp bài thi, lập tức rời khỏi trường thi.]
Thanh âm vẫn máy móc như trước, nhưng lúc này nghe vào trong tai Hạ Tuyết Nặc giống như tiếng trời.
"Cho nên, rốt cuộc cậu tới nơi này để làm, cái gì, hả?" Hạ Tuyết Nặc gằn từng chữ, cực lực khống chế tâm tình.
Nữ sinh đầu búp bê đảo mắt, dường như rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, đáp: "Chính là lên lớp, ăn cơm, giải đề, gặp quỷ gì đó..."
... Gặp quỷ?
Nhưng cô ấy còn chưa dứt lời, chợt một tiếng thét chói tai truyền đến từ sau lưng.
- "A!"
Hạ Tuyết Nặc theo tiếng quay đầu lại, nơi ánh mắt có thể nhìn thấy, chỉ thấy một nữ sinh đẩy những người khác ra khỏi phòng học, phi thân lao qua một bên hành lang rỉ sét loang lổ.
Trong chớp mắt, Hạ Tuyết Nặc thấy rõ sườn mặt đã mất đi máu của nữ sinh, đuôi mắt có một nốt ruồi lệ nho nhỏ, ánh mắt tuyệt vọng, mái tóc dài theo gió bay lên.
"Nhảy lầu --" Một nữ sinh gầy yếu giống như chỉ một trận gió có thể thổi bay đi hoảng sợ, cô ấy tê liệt ngã xuống đất, sau đó với mở to miệng kêu: "Nhảy lầu!!! Chết người rồi!!"
Âm thanh càng lúc càng lớn.
Cô ấy kêu to giống như khóc tang, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng kỳ quái chính là học sinh nối đuôi nhau đi ra trong phòng học giống như là vô tri vô giác, mặt đơ như gỗ đi qua bên cạnh nữ sinh, không ai để ý tới sự sụp đổ của cô ấy, cũng không ai hỗ trợ nâng cô ấy dậy. Dường như tất cả những gì xảy ra đều là chuyện bình thường.
Thậm chí có người khi đi ngang qua bên cạnh còn khinh bỉ quét mắt nhìn cô ấy một cái.
"Người mới tới, chính là phiền phức."
Nói xong còn ý tứ liếc Hạ Tuyết Nặc một cái.
Chỉ liếc mắt một cái, Hạ Tuyết Nặc liền nhận ra, người nọ chính là nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa ngồi ở phía trước bên phải cô, từng trừng mắt liếc cô một cái trong phòng học.
Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa có gương mặt bình thường, quy củ đeo kính gọng đen, toàn thân có loại kiêu căng của học sinh giỏi, chỉ là hành và vi cử chỉ tất cả đều có vẻ không thích hợp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
