Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Túc Xá Ma Ám Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

7.

Trong lúc nguy cấp, tôi lập tức đập đầu vào cửa kính xe, cho dù có đập đầu vỡ toang, tôi cũng phải phá cửa xe để trốn thoát.

Tiếp đó, tôi gần như dốc hết toàn bộ sức lực, chỉ chờ một đòn liều mạng này.

"Đừng làm tổn thương đến da mặt của tao."

Thầy phụ đạo có vẻ rất sợ tôi sẽ đâm đầu vào cửa kính, nên khi tôi kéo cửa xe lần nữa, cửa liền bật mở.

Vừa xuống xe, tôi loạng choạng chạy về phía trước, không kịp nghĩ ngợi gì.

Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn đang ở trong trường nhưng tôi nhớ rõ ràng xe đã ra khỏi cổng trường rồi mà.

Lúc này không kịp nghĩ nhiều, tôi chỉ đành chạy về phía hội trường của trường bên cạnh đường.

Lúc này dường như thật sự không thể tin tưởng bất cứ ai nữa rồi, tôi không chần chừ nữa, lập tức gửi định vị cho người kia.

[Cố gắng mười phút, tôi đến ngay.]

Ba giờ sáng, mười phút.

Hai yếu tố này cộng lại khiến tôi lại nghi ngờ.

Điều này có nghĩa là anh ta gần như đang chờ đợi chuyện bên phía tôi xảy ra, hay nói cách khác anh ta vốn dĩ đã biết bên phía tôi sẽ xảy ra chuyện gì.

Rốt cuộc tôi nên tin ai đây? Nếu tin anh ta, vậy mười phút này tôi phải làm gì?

Trong lúc suy nghĩ, thầy phụ đạo chỉ còn cách tôi bốn năm mét, chỉ cần tôi lơ là một chút, anh ta sẽ túm lấy tóc tôi, xé toạc da mặt tôi.

Đúng lúc thể lực của tôi sắp đạt đến cực hạn, thì phía trước cổng hội trường bỗng nhiên truyền đến một giọng nói.

"Tuệ Nhi, chạy về phía này, mau lên."

Đây là giọng của Tiểu Mai, bạn thân nhất của tôi, trong lòng bỗng chốc dâng lên hy vọng, tôi lập tức tăng tốc chạy về phía hội trường.

Đến khi chạy đến gần, cô ta nắm tay tôi rồi chạy về phía sau hội trường.

Nhưng khi tôi cảm nhận được nhiệt độ từ tay cô ta, tôi mới nhớ ra lúc này cô ta lẽ ra phải ở trong ký túc xá, hơn nữa còn tay chân buông thõng bên mép giường, da mặt bị xé toạc.

Tôi đang nghi hoặc, thì cô ta thở hổn hển nói.

"Tối nay tớ tỉnh dậy phát hiện cậu không có ở đó, nghĩ rằng dạo gần đây tinh thần cậu không tốt, lo lắng cậu xảy ra chuyện gì nên ra ngoài tìm cậu, may mà nhìn thấy cậu ở đây."

"Mấy người bọn họ đâu?" Tôi buột miệng hỏi.

"Lâm Lệ bọn họ đi về phía Nam trường tìm cậu rồi."

Lời nói của Tiểu Mai khiến đầu óc tôi rối tung, lẽ nào tinh thần của tôi thật sự có vấn đề, tất cả chỉ là ảo tưởng của tôi?

Nhưng thầy phụ đạo đuổi theo phía sau lại là thật.

Đúng lúc này, một bàn tay phía sau túm lấy tóc tôi.

8.

Tôi quay đầu lại nhìn, thì thấy hai mắt thầy phụ đạo đỏ ngầu, một tay nắm chặt tóc tôi, dùng sức kéo về phía sau.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, tôi thuận tay vớ lấy bình cứu hỏa ở góc tường, dùng hết sức bình sinh đập vào đầu thầy phụ đạo.

"Bốp."

Một tiếng giòn vang lên, đầu của thầy phụ đạo bị tôi đập lõm vào.

Tiểu Mai nhìn thầy phụ đạo đã không còn ra hình người, sợ hãi nói.

"Tuệ Nhi, cậu giết người rồi."

"A."

Tôi hét lên một tiếng rồi ném bình cứu hỏa trong tay xuống.

"Bây giờ phải làm sao?"

Tiểu Mai bỗng nhiên bịt miệng tôi lại, nhỏ giọng nói.

"Đừng ồn, phía sau hội trường có một khu rừng nhỏ, kéo vào đó chôn đi."

Tiểu Mai bình tĩnh hơn tôi nhiều, vừa nói vừa đi đến kéo xác thầy phụ đạo.

Tôi cũng không dám chần chừ, lập tức đỡ lấy rồi kéo cái xác nặng nề đi về phía sau.

Phía sau hội trường được gọi là khu cấm của trường, nghe nói trước đây là một bãi tha ma, có rất nhiều truyền thuyết kỳ dị quái đản.

Lúc này đã không còn nghĩ được nhiều, đợi đến khi kéo xác đến nơi, Tiểu Mai không biết từ đâu tìm được một cái xẻng gỉ sét.

Thế là hai chúng tôi thay phiên nhau bắt đầu đào hố.

Sức lực của hai cô gái chung quy vẫn có hạn, đào hơn nửa tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng có thể bỏ xác thầy phụ đạo vào.

Lúc này tôi bỗng nhiên nhớ ra, người trên mạng nói mười phút nhưng bây giờ đã nửa tiếng trôi qua rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh ta đâu, rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ lừa đảo.

Một mình kéo xác chết tôi mới hiểu thế nào là "nặng như tử thi", gần như dùng hết toàn bộ sức lực mới kéo được một chút.

Ngay khi xác chết sắp rơi xuống hố, Tiểu Mai bỗng nhiên dùng chân đá một cái, khiến cả xác chết lẫn tôi bị đẩy xuống hố.

Cái xác nặng nề đè lên người khiến tôi không thể cử động.

"Tiểu Mai, mau kéo tớ lên."

"Ha ha ha."

Tiểu Mai bỗng nhiên phát ra một tiếng cười quỷ dị, lạnh lùng nói.

"Muốn có được khuôn mặt này của mày thật không dễ dàng."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc