Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ký Túc Xá Ma Ám Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

5.

Thầy phụ đạo dường như cũng nhận ra điều này, lập tức dừng lại, nói.

"Em đợi anh một lát, anh đi xem sao."

Nói xong anh ta lập tức biến mất trong bóng tối.

Lúc này, tôi cảm thấy toàn bộ cầu thang cực kỳ lạnh lẽo, theo bản năng ôm chặt lấy vai.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên một tiếng "ting", trên màn hình xuất hiện một tin nhắn.

[Đừng tin lời bất cứ ai, muốn sống thì gửi định vị cho tôi, tôi sẽ lập tức đến đó.]

Tin nhắn này tuy tôi không hoàn toàn tin nhưng lại nhắc nhở tôi.

Bây giờ đang là hơn ba giờ sáng, tại sao thầy phụ đạo lại xuất hiện trước cửa phòng ký túc xá nhanh như vậy?

Theo lẽ thường, đừng nói là thầy phụ đạo nam, cho dù là một con gián đực, bác bảo vệ cũng phải bắt lại tra hỏi một phen.

Còn nữa, tại sao lại không ra ngoài được? Chẳng lẽ là anh ta cố ý?

Đúng lúc này, tôi nghe thấy trong hành lang có tiếng nói chuyện khe khẽ.

"Anh không thể làm hại cô ấy, tôi có thể tìm người khác cho anh."

"Không, tôi chỉ muốn da mặt của cô ta, lập tức đi lấy cho tôi."

"Không, anh không thể làm như vậy."

Tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì trong bóng tối, thầy phụ đạo lại nắm lấy tay tôi.

"Tiểu Tuệ, chạy mau."

Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị nhấc chân lên, thì chỉ nghe thấy một tiếng "xoạt".

Tôi quay đầu lại nhìn, dưới ánh sáng yếu ớt, từ trên trán thầy phụ đạo mọc ra một bàn tay, một đôi tay với móng tay nhọn hoắt, đang chảy máu.

"Xoạt".

Lại một tiếng nữa vang lên, bàn tay kia bị rút ra, trên trán thầy phụ đạo xuất hiện một cái lỗ to bằng nắm tay.

"A!"

Tôi sợ đến mức hai chân mềm nhũn, vịn vào tường rồi nhanh chóng chạy xuống dưới lầu.

Mà cái bóng đen kia thì đuổi theo sát phía sau.

Không biết đã chạy bao lâu, bỗng nhiên trước mắt tôi sáng bừng lên.

Một cánh cửa sắt, ánh sáng bên ngoài lọt vào, một người đứng ở cửa điên cuồng lắc cánh cửa sắt.

"Tiểu Tuệ, Tiểu Tuệ, chạy về phía này, mau lên."

Trong khoảnh khắc đó, tôi đứng sững tại chỗ, bởi vì giọng nói này cũng là của thầy phụ đạo.

6.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, cái bóng đen kia cũng từ trên lầu đuổi xuống, từng bước tiến lại gần tôi.

Cuối cùng, tôi cũng chạy ra khỏi tòa nhà ký túc xá.

Thầy phụ đạo lập tức nắm lấy tay tôi, lúc này tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ từ tay anh ta, trong lòng mới thấy yên tâm hơn một chút.

"Thầy ơi, bây giờ đi đâu ạ?"

"Đến nhà anh trước rồi tính."

Mặc dù thầy phụ đạo đã vô số lần mời tôi đến nhà anh ta xem mèo nhưng tôi chưa từng đi lần nào.

Theo anh ta chạy một mạch đến cổng sau của trường, rồi chui vào xe của anh ta.

Tôi vội vàng kéo chặt quần áo, ra hiệu cho anh ta lái xe đi.

"Ting".

Lúc này điện thoại lại vang lên, một tin nhắn hiện ra [Nhớ kỹ, đừng tin bất cứ ai, mau gửi định vị cho tôi, chỉ có tôi mới cứu được cô.]

Lúc này, sự rung động của chiếc xe khiến tôi có cảm giác an toàn, vậy nên đối với lời nói của người này lại càng thêm vài phần phản cảm.

Nhưng mà rốt cuộc người bị quỷ đâm xuyên đầu lúc nãy là ai, tại sao anh ta lại bảo vệ tôi?

Trong khi suy nghĩ, tôi vô thức nhìn sang thầy phụ đạo bên cạnh, cánh mũi anh ta phập phồng khi hít thở mang đến một cảm giác ấm áp chưa từng có.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, chỉ trong một đêm ngắn ngủi lại trải qua nhiều chuyện khó tin đến vậy.

Nhìn thầy phụ đạo, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, tôi không kìm được đặt tay mình lên tay anh ta.

Nhưng ngay khi tôi thu lại ánh mắt thì lại phát hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng trong gương chiếu hậu.

Chỉ thấy trong gương chiếu hậu, người kia đầy râu, đó chính là dáng vẻ của người mà tôi đã thấy trong gương của Lâm Lệ.

Tôi không nhịn được hét lớn: "Anh là ai, mau dừng xe, dừng xe lại."

Tôi vừa nói vừa tháo dây an toàn định mở cửa xe nhưng lại phát hiện cửa xe đã bị khóa.

Cùng lúc đó, anh ta bỗng nhiên đạp phanh gấp, máy móc quay đầu lại nhìn tôi cười như không cười, lại dùng giọng nửa nam nửa nữ nói.

"Tao muốn da mặt của mày, đưa da mặt của mày cho tao."

Nói xong liền đưa tay về phía mặt tôi định tóm lấy.

Trong lúc né tránh, tôi từ hình ảnh phản chiếu trong kính xe thấy được, hai bên má của mình quả thực đã xuất hiện một đường chỉ đỏ.

Chẳng lẽ người kia nói là thật?

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, tay của "thầy phụ đạo" đã vươn tới mặt tôi, giống như muốn lột toàn bộ da mặt của tôi từ đường chỉ đỏ kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc