Thôi Hành Chu nghe Miên Đường nước mắt rưng rưng lên án, giọng điệu vẫn không dịu đi: “Nàng eo thon chân dài, mình ta biết là được, tại sao một hai phải cho người khác nhìn vào lễ thành hôn? Với lại sửa rộng một chút, không phải nàng mặc vào càng duyên dáng à?”
Sau khi mang thai, phản ứng của nữ nhân này thay đổi quá nhiều, nói chung là tâm tư mẫn cảm hơn rất nhiều.
Dạo này Miên Đường có chút không khống chế được nước mắt. Cho nên khi Thôi Hành Chu độc đoán sửa giá y của nàng, hai hàng nước mắt chảy dài.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Hắn hét xong xoay người lại nhìn Miên Đường đã vui lên chưa. Nào ngờ nàng vẫn lặng lẽ khóc.
Thôi Hành Chu nhướng mày nói: “Không khác trước đâu, nàng khóc nữa cũng không có thời gian may chiếc váy thứ hai cho nàng!”
Miên Đường cũng đã ngăn mình không được buồn. Lúc còn ở phố Bắc, cũng từng sống ngày tháng có chồng, nhưng khi đó tướng công Thôi Cửu không quản nàng nhiều, lòng dạ rộng lớn như thảo nguyên tái ngoại xanh biếc, đến nỗi nàng phải cảm khái rằng mình có tài đức gì mà có được phu quân khoan dung văn nhã cỡ này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

