Đương nhiên là ra quyết định như thế, trên dưới Liêm gia đều đắn đo rất nhiều.
Sau khi Ngũ gia đến cầu thân với Liêm Bình Lan, nàng ta dần dần tỉnh táo lại, liều chết không đồng ý hôn sự này.
Liêm Sở thị cẩn thận thương lượng với lão gia nhà mình, cảm thấy nữ nhi chỉ có thể làm như vậy, trên đời này có ngàn vạn mối nhân duyên tốt cũng không tới phiên nàng ta.
Mặc kệ hôn sự có thành hay không, bệnh điên vẫn phải trị, chỉ là vị đại phu mới tìm không vào phủ, chỉ ngồi ở y quán. Cho nên mỗi buổi chiều, khi ít người đến chẩn bệnh, Liêm Sở thị sẽ đưa Liêm Bình Lan đến châm cứu.
Thôi ngũ gia đã lâu không ra ngoài thế mà mượn việc xem bệnh, đi đến y quán gần đây Liêm Bình Lan hay đi châm cứu.
Ngũ gia lịch sự nhã nhặn, nói với Liêm di mẫu, hắn muốn nói vài câu với tiểu thư.
Vì thế Liêm di mẫu ôm tâm tư chữa ngựa chết thành ngựa sống, đồng ý cho y nói vài câu với nữ nhi mình ở đình viện bên rừng trúc, bà ta và nha hoàn đứng ở cách đó không xa nhìn.
Không biết Ngũ gia đã nói gì mà sau khi trở về, Liêm Bình Lan không ăn uống gì, chừng một ngày sau, thế mà gật đầu đồng ý hôn sự này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



