Nghe Hạ Tuyền Thịnh nói vậy, mấy lão già kia không chỉ trích nữa, một đám người đỏ mặt tía tai hô ngậm máu phun người, vây quanh Hạ Tuyền Thịnh.
Xem ý tứ hẳn là muốn cùng nhau đánh tên tiểu tử không biết lựa lời này.
Thật ra những lời này của Hạ Tuyền Thịnh đều do Miên Đường dạy trước đó, nếu không thì hậu sinh ngay thẳng này không nói ra được những lời sắc bén ấy.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Miên Đường lường trước được việc Tào gia quay về tìm mình nhưng không ngờ rằng gã có thể mặt dày vô sỉ đến mức hất bàn, còn muốn đánh người.
Nàng cúi gằm mặt, nói với Tào gia: “Xấu hổ thay cho ngươi! Thế nào cũng phải để ta vạch mặt ngươi là chủ nhân sau lưng của thuyền hành Tào gia sao? Năm đó ngươi thừa dịp ông ngoại ta bệnh nặng không quản được công việc, chia rẽ việc thuyền hành của Lục gia! Bên này ngươi nắm việc làm ăn trong tay, bên kia lại còn muốn lĩnh tiền tiêu vặt hành tháng của Lục gia bọn ta, đúng là tiểu nhân vô sỉ thấy tiền sáng mắt! Ông ngoại ta tha cho ngươi nhưng ta thì không! Nếu bụng ngươi to, nuốt nhiều đồ tốt của Lục gia như thế thì ta sẽ bắt ngươi phun ra hết! Dám động vào người ta thử xem!”
Nói thật ra thì, nhóm nguyên lão này không hề để một tiểu cô nương mười chín tuổi, bình thường hay dịu dàng trước mặt trưởng bối như Miên Đường vào mắt.
Có điều hiện tại, tiểu cô nương lại sầm mặt ăn nói hằn học nhưng có chút khí chất không giải thích được, khiến đám lão già này dừng tay.
Tào gia bị nói đến mặt căng cứng, thẹn quá thành giận, giơ tay lên, tiếp tục đập phá đồ.
Tuy lời Miên Đường chọc vào Tào gia nhưng nàng không có ý động thủ, thấy tiểu nhị ở phía sau nàng muốn tiến lên kéo người, Miên Đường ngăn cản lại.
Tào gia vừa thấy Lục Võ như nhìn thấy cứu tinh, quỳ gối trước mặt Lục Võ khóc lóc nỉ non, nói bị nha đầu Liễu Miên Đường chọc giận.
Nhưng Lục Võ không đợi gã nói xong đã giơ quải trượng trong tay lên đánh mạnh vào mặt gã.
Công phu của Lục Võ vẫn còn đó, chỉ là mấy năm nay bị bệnh, công phu giảm đi, thế nhưng lần nổi giận hôm nay ra tay hết mười phần lực.
Tào gia kia ở trước mặt người khác giả vờ làm lớn nhưng ở trước mặt Lục Võ thì chẳng bằng cả cái rắm, bị đánh cho một cái đến lảo đảo, ngồi lùi lại dưới đất.
Mấy người gây rối còn lại thấy Lục Võ xuất hiện, một đám câm như hến, không dám lên tiếng.
Lục Võ không phải người trọng tình nghĩa nhưng ông là người bênh vực người mình! Cháu ngoại là chiếc vảy ngược của Lục Võ, không ai được động vào!
Ban đầu ông nghe nói Miên Đường đến tiêu cục, chỉ cho là nàng muốn chơi đùa, mặt khác là muốn trợ cấp tiền trong nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)