Lục Võ không biết tính toán trong lòng Miên Đường, nghe nàng nói như vậy cũng chỉ nghĩ tiểu nha đầu đang làm nũng, không thèm để ý mà cười ha ha.
Miên Đường cũng cười theo, chỉ là nụ cười của nàng mang theo ý vị thâm thuý hơn nhiều.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Ngày hôm sau, nàng đến gặp đại cữu cữu, chỉ hỏi xem khách quen của Lục gia còn lại bao nhiêu.
Nghe cháu gái hỏi chuyện này, Lục Tiễn cảm thấy hơi xấu hổ, ngượng ngùng nói: “Tiêu cục nhà chúng ta trước đây chủ yếu là vận chuyển đường dài, nhưng sau đó vì mất hàng mà uy tín cũng mất theo, còn lại đều là những chuyến hàng sang mấy châu lân cận, không kiếm được nhiều lắm nhưng cũng vừa đủ để nuôi mười mấy tiểu nhị, có còn hơn không.’’
Miên Đường lại hỏi đến về phương thức vận chuyển bằng đường thuỷ và lạc đà mà Lục gia từng kiêm nhiệm trước kia… Không ngoại lệ, không còn nhiều mối làm ăn lắm.
Miên Đường gật gật đầu, nói với đại cữu cữu: “Tiền lúc trước con kiếm được ngoại tổ phụ không cần, ngài cũng biết tình tính cố chấp quật cường của lão nhân gia rồi đấy, nhưng trong nhà đang cần tiền gấp, thôn trang kia là của hồi môn năm đó của ngoại tổ mẫu con, dù gì đi chăng nữa cũng không thể bán. Một khi đã như vậy không bằng hãy biến tấu cách bù vào chi phí trong gia đình, ngài kiểm tra và đối chiếu lại chuyện làm ăn trong tiêu cục một chút, sau đó định giá bán cho con, làm như thế trong nhà vừa có tiền vừa không phải bán thôn trang.’’
Nghe thấy những lời này, Lục Tiễn nghi ngờ quay lại nhìn nàng: “Con lại giở trò gì nữa đây? Ngoại tổ phụ không muốn con gặp rắc rối nữa, vẫn nên thành thật ở trong nhà đi, một thời gian nữa tìm bà mối làm mai rồi xuất giá gả chồng mới là chuyện nên làm…’’
Không đợi đại cữu cữu lải nhải xong, Miên Đường chỉ nói một câu: “Nếu ngài không bán cho con, con sẽ nghĩ cách khác kiếm tiền, đến lúc đó đại cữu cữu đừng trách con không hiểu chuyện lại gây phiền phức cho gia đình…’’
Nếu những đứa con khác trong Lục gia nói như vậy, Lục Tiễn chỉ cho rằng bọn chúng còn nhỏ tuổi nhất thời kích động nói mấy lời mạnh miệng. Nhưng người nói ra lại là Miên Đường, trong lòng Lục Tiễn lập tức bồn chồn lo lắng.
Dù sao hắn cũng không mất trí nhớ, biết rõ vị tiểu cô nãi nãi này có thể làm ra những chuyện kinh thiên động địa như thế nào! Nếu nàng muốn giải quyết đống lộn xộn còn lại trong tiêu tục thì cứ để nàng làm là được rồi. Nàng bận rộn nhiều việc, ít nhất cũng có thể thành thật ở lại Tây Châu.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Bây giờ Lục Võ đã mặc kệ những chuyện vụn vặt trong nhà, vì thế sau khi suy nghĩ kỹ càng, Lục Tiễn lại đi đến chỗ nhị đệ thương lượng. Nghe thấy chuyện này, Lục Mộ liền hỏi: “Miên Đường định trả bao nhiêu tiền?’’
Lục Tiễn thành thật nói: “Một ngàn lượng…’’
Lục Mộ trợn tròn hai mắt khi nghe thấy con số kia, với những chuyến hàng ngắn ngủi đó, một năm có thể kiếm được một trăm lượng bạc đã là tạ ơn trời đất lắm rồi, nhưng Miên Đường lại bỏ ra một ngàn lượng bạc để mua nó?
Lục Tiễn đè nén lửa giận nói: “Bản lĩnh của Miên Đường mà ngươi còn không biết sao? Nó nhân lúc Tây Bắc đóng cửa biên giới, đầu cơ trục lợi bán mấy con cừu béo đuôi đen, bây giờ trong phủ trạch của mấy quan lớn ở kinh thành, cừu được bán theo cân theo lạng đấy, cực kỳ đắt đỏ. Nó kiếm được chút tiền lời cho nên mới trợ cấp cho gia đình theo cách đó.’’
Nghe xong, Lục Mộ liên tục gật đầu, trực tiếp khen Miên Đường là một đứa trẻ ngoan biết lo nghĩ cho người nhà, sau đó nói: “Nếu Miên Đường đã muốn tốt cho Lục gia, đại ca cũng không nên phụ tâm ý của nó. Một tiểu cô nương như Miên Đường, sau này gả ra ngoài cũng phải nhờ Lục gia chúng ta chống lưng, nếu nhà chúng ta xuống dốc thì không biết tương lai các cô nương sẽ phải chịu bao nhiêu thiệt thòi ở nhà chồng đây!’’
Lục Tiễn nghe xong cũng thở dài một hơi, cuối cùng vẫn là Lục Mộ giúp hắn đưa ra quyết định, đồng ý bán tiêu cục Thần Uy cho Miên Đường.
Mặc dù Miên Đường cũng có được coi là người của Lục gia nhưng suy cho cùng nàng vẫn mang họ Liễu. Vì thế hôm nay, khế đất của tiêu cục đã được đổi chủ mới, Miên Đường cho người treo hai dây pháo lên, trong tiếng nổ lách tách lách tách, tấm bảng cũ “Tiêu cục Thần Uy” đã tồn tại mấy chục năm qua bị tháo dỡ xuống.
Bách tính vây xung quanh nhìn tấm biển mới được treo lên, không khỏi tròn xoe mắt, cẩn thận đọc mấy chữ trên tấm biển: “Tiêu cục Lương… Tâm!’’
Có người lắc đầu nói, học vấn của người chủ mới này chẳng ra sao cả, cái tên mới này chẳng hay bằng cái tên cũ của tiêu cục.
Nhưng Miên Đường phải ngoảnh mặt làm ngơ trước những lời nghị luận của bách tính phía sau, chỉ mỉm cười nhìn tấm bảng do chính tay mình viết, cảm thấy cuối cùng cũng có một ngày nét chữ của mình có thể xuất hiện ở một nơi thanh nhã như thế này, thật tuyệt!’
Bởi vì khai trương tiêu cục mới, nàng lại tuyển dụng thêm một số tiểu nhị, mấy người trong số đó là cô nhi được Lục gia giúp đỡ từ lâu.
Có một chàng trai trẻ trên là Hạ Tuyền Thịnh, nghe nói cháu gái ngoại của Lục gia đã mua lại tiêu cục, lập tức tự đề cử mình muốn đến làm tiêu sư. Phụ thân hắn năm xưa cũng là tiêu sư của tiêu cục Thần Uy, đáng tiếc sau đó mắc bệnh thương hàn, bởi vì đang ở đất khách, không được chữa trị kịp thời nên qua đời.
Miên Đường ngồi trên quầy của tiêu cục uống trà, cách tách trà đánh giá người thanh niên trẻ này một vòng, mày rậm mắt to, tướng mạo khá anh tuấn, thế là nàng mở miệng hỏi: “Ngươi muốn làm tiêu sư, vậy có bản lĩnh gì không?’’
Người thanh niên kia không nói một lời, chỉ đứng ở đại sảnh thể hiện một loạt đường quyền, cú đấm mạnh mẽ dứt khoát, tay chân linh hoạt nhưng không hề hoa lệ, vô cùng bắt mắt.
Miên Đường là người am hiểu, không khỏi gật đầu tán thưởng, mặc dù võ công của chàng trai này thiếu đi một chút hung hãn cay nghiệt so với vị quân gia ở Bắc phố kia, nhưng như thế đã khá lắm rồi.
“Võ công rất tốt! Đáng tiếc, tiêu cục chúng ta quy mô nhỏ, không thể trả tiền lương cao, ngươi cũng bằng lòng sao?’’
Hạ Tuyền Thịnh nhìn vị Liễu đại cô nương xinh đẹp động lòng người trước mắt mình, cảm thấy có chút xấu hổ rời mắt đi chỗ khác, thành thật nói: “Nương ta nói, suốt bao nhiêu năm qua nhà ta đã nhận quá nhiều ân huệ của Lục gia, luôn dặn dò ta sau này trưởng thành nhất định phải báo đáp ơn dưỡng dục của Lục gia. Trước đó ta đã từng đến hỏi đại gia, nhưng đại gia lại nói ngài ấy không thiếu người, đến lượt ngài quản lý tiêu cục mới cần tuyển thêm người… Ta không cần tiền lương hàng tháng, Lục gia đã hỗ trợ ta và nương tiền trong suốt mười năm qua. Khi nào ngài không cần ta nữa, ta sẽ rời đi.’’
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)