Miên Đường không phản bác Thôi Phù, điều này làm lòng Thôi Phù cảm thấy khá thoải mái.
Nàng ta cảm thấy tuy nữ tử này xuất thân từ gia đình bình thường nhưng tính tình coi như ôn hòa, cộng thêm biến cố lúc trước của vương phủ, nghe nói nàng không màng nguy hiểm cứu mẫu thân, có thể thấy tính tình lương thiện, dù có hơi tham tài chút nhưng cũng không phải tật xấu gì.
Ngày hôm sau Hoài Dương vương trở về, đến chỗ mẫu thân ngồi một lúc, nghe mẫu thân nhắc đến chuyện Thôi Phù định sau khi vào kinh sẽ ở gần mình, dạy Miên Đường quản lý việc nhà, hắn hừ một tiếng nói: “Bên nhà tỷ ấy còn lộn xộn hết cả lên, có thể dạy cho Miên Đường cái gì, dạy nàng giúp phu quân nạp thiếp như thế nào, hay là dạy làm sao nuôi dạy thứ tử?”
Sở thái phi nghe xong, nhớ đến chuyện nhà của nữ nhi, thở dài nói: “Lúc trước ta đã không muốn tỷ tỷ con đi xa gả, nhưng mà phụ vương con cứ kiên quyết gả, làm ầm ĩ đến Phù nhi bị nhà chồng ghét, tỷ tỷ con tính tình kiêu ngạo như thế, bị mài giũa chèn ép nên tính tình cũng thay đổi nhiều, còn phải lo cho người đệ đệ như con, đừng nói những lời làm tổn thương người ta như thế làm tỷ tỷ con đau lòng.”
Hoài Dương vương đứng dậy nói: “Nếu tỷ ấy đã gả đi thì đừng có quản chuyện ở nhà mẹ đẻ, nếu không những lời hôm nay tỷ ấy nói Miên Đường không biết quản lý chuyện nhà, hạ nhân mà nghe thấy thì làm sao phục Miên Đường? Chủ mẫu tương lai của vương phủ là Miên Đường, chẳng lẽ muốn để người ngoài nói nữ chủ nhân phủ Hoài Dương vương ta là do con dâu của Khánh quốc công dạy dỗ?” Nói xong, Hoài Dương vương lập tức đứng dậy quay về viện mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



