Miên Đường vỗ bàn, mấy huynh đệ không dám hé răng, thế nhưng nhìn ánh mắt của bọn họ, có vẻ như họ cảm thấy đề nghị của Lục Nghĩa không tệ, đánh tiếc lão đại bị nam sắc che mắt, lầm tưởng rằng ngủ cùng hổ mới là hạnh phúc.
Miên Đường thở chậm lấy sức lại, trong lòng biết muốn thay đổi tư tưởng của mấy tên cướp quen nghề cần chút thời gian, nàng cẩn thận dặn dò bọn họ kế tiếp phải làm gì rồi mới rời khỏi công thự.
Thôi Hành Chu nhận thấy biểu cảm của Liễu Miên Đường không đúng, không phải vẻ vui mừng khi gặp lại người thân, nhớ lại chuyện xấu của Liễu Triển Bằng mà Huyện thừa vừa rồi mới nói cho hắn nghe, nhân tiện nói: “Lên xe ngựa hồi phủ rồi nói sau.”
Về tới vương phủ, Miên Đường thay y phục nằm nghỉ ngơi một chút, sau đó nói với Thôi Hành Chu đang uống trà ở đối diện: “Chuyện huynh trưởng của ta, có thể giao cho ta xử lý không…”
Liễu Triển Bằng tự trốn ra ngoài, nếu kinh động đến quan phủ, khó tránh khỏi chuyện gã sẽ đưa miệng mồm đi lung tung, nói ra quan hệ với mình, làm ảnh hưởng xấu đến phủ Hoài Dương vương, chi bằng để nàng xử lý. Dẫu sao thì có ca ca như vậy, nàng thật sự xấu hổ khi làm phiền Vương gia xử lý.
Thật ra Thôi Hành Chu cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ. Hắn sẽ không vì Miên Đường có người huynh trưởng như thế mà xem thường nàng, vì thế chậm rãi nói: “Nàng là nàng, gã là gã, cha mẹ sinh con trời sinh tính. Bàn đến thì so với mấy thứ huynh thứ đệ trước kia của ta, huynh trưởng của nàng còn tính là giống người. Nàng đừng để ý quá, việc nhỏ này vẫn là để ta xử lý đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


