Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiều Dẫn Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Hoa Li lập tức thu lại tâm tư, quay người đi nhanh, đẩy cửa bước vào trong.

Ngoài kia, Lâm Hạc Thời đang cúi đầu viết, ánh mắt vô tình liếc về phía cánh cửa gỗ vừa khép, thoáng dừng rồi thu lại.

Trong phòng, Hoa Mạc đã chờ sẵn, nét mặt căng thẳng:

“Tỷ, ta nghe người bán hàng rong nhắc đến Phất Hương Các…”

Hoa Li bước nhanh tới trấn an:

“Không có gì đâu.”

Nàng dịu dàng nắm tay muội, nở nụ cười:

“Người bán hàng rong đi khắp nơi, nghe được tin tức cũng chẳng có gì lạ.”

Hoa Mạc giống nàng, là người bị bắt tới Phất Hương Các. Thời điểm lần đầu gặp nhau, Hoa Li không khỏi kinh sợ, còn tưởng rằng gặp được một bản thân khác. Bỏ qua thần thái, Hoa Mạc giống nàng y như đúc.

Tuy nhiên hiện tại các nàng thoạt nhìn qua thì không giống nhau. Hoa Mạc vận một thân nam trang, trên mặt có một vết sẹo dài từ mí mắt kéo xuống má, khắc sâu vào tận xương, khiến khuôn mặt nàng trở nên âm trầm, đáng sợ.

Ngày trước, khi Tiêu Triệt ép chọn một trong hai đi làm gián điệp bên cạnh Tiêu Trác, Hoa Mạc đã liều mình hủy dung, quyết không khuất phục. Tiêu Triệt nổi giận muốn giết nàng, may nhờ Hoa Li cầu xin, lại thêm Hoa Mạc võ nghệ không tệ, cuối cùng được giữ lại làm người tiếp ứng ngầm.

Biến cố sau đó, hai tỷ muội cùng nhau trốn thoát,Hoa Mạc dọc theo đường đi đều giả làm nam tử, từ đó giả xưng là tỷ đệ để dễ bề hành sự.

Hoa Li nhìn gương mặt muội tràn đầy hoảng loạn, trong lòng xót xa:

“Đã hơn nửa năm rồi, Tiêu Triệt cũng bị giam cầm, ai còn dám động binh tìm đến chúng ta? Huống hồ thân phận chúng ta đã thay đổi mấy lần.”

Hoa Mạc cúi mắt, giọng nhỏ dần:

“Tỷ nói cũng đúng.”

“Đương nhiên là đúng rồi.” – Hoa Li trợn tròn đôi mắt, ra vẻ nghiêm túc.

Từ nhỏ, nàng vốn nước chảy bèo trôi, trước khi bị đưa vào Phất Hương Các, nàng lớn lên ở một kỹ viện khác, Liễu ma ma ở đó tinh mắt, biết nàng sau này sẽ là một mỹ nhân khuynh thành, từ nhỏ điều dưỡng nàng, liền chờ ngày nàng lớn rồi bán với giá tốt. Chẳng qua chưa kịp bán đã bị Tiêu Triệt phát hiện, rồi lại bị đưa vào Phất Hương Các.

Đối với nàng, chốn nào cũng vậy, chỉ là từ tiếp khách tầm thường thành bồi dưỡng cho hoàng tử.

Hoa Li dịu giọng trấn an:

“Chúng ta chỉ cần sống an ổn, quên hết quá khứ, hòa thuận với dân làng, thì sẽ chẳng còn ai để ý tới nữa.”

Hoa Mạc nghe vậy cũng thở phào, gật đầu đồng ý.

Hoa Li an lòng hơn, nhưng trong đầu lại thoáng hiện lên bóng dáng Lâm Hạc Thời. Nàng không kìm được mà nghĩ thầm: Không biết hắn đã đi chưa…

Ngoài sân, tiếng rao hàng đã dần xa.

Có lẽ vẫn còn ở đây thôi.

Hoa Li đảo mắt, chợt quay sang Hoa Mạc:

“Trông sắc mặt tỷ không tốt, chi bằng để Lâm Hạc Thời bắt mạch cho tỷ đi.”

Hoa Mạc nhíu mày, ánh mắt phức tạp, lập tức nhận ra ý đồ của nàng.

“Muội vừa nói gì với ta? Đừng tưởng ta không hiểu muội đang nghĩ gì. Ta vẫn khỏe, không cần!”

Hoa Li bị nói trúng tim đen, bĩu môi hậm hực.

Nàng cũng biết mình sai. Mỗi lần dạy bảo muội muội đều nói đạo lý rõ ràng, nhưng hễ thấy Lâm Hạc Thời là nàng lại không nhịn được muốn trêu chọc.

Liễu ma ma từng dạy nàng: quyến rũ kẻ háo sắc thì dễ, câu được quân tử chân chính mới là bản lĩnh.

Mà Lâm Hạc Thời, rõ ràng chính là loại khó nhất ấy.

Thế nên, mỗi khi nhìn gương mặt như ngọc của hắn, vẻ ngoài cấm dục ấy, lòng nàng lại ngứa ngáy, bàn tay cũng ngứa ngáy, chỉ muốn nhìn xem khi hắn mất đi lý trí sẽ trông thế nào.

Hoa Li ngẫm nghĩ rồi cười thầm:

Tất cả là tại Lâm Hạc Thời cả thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc