Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kiều Dẫn Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

“Ai, các ngươi có biết không, trong kinh thành vừa xảy ra chuyện lớn!”

Người bán hàng rong quanh năm gánh gồng đi khắp hang cùng ngõ hẻm, tai mắt linh thông, tin tức luôn nhanh hơn người khác một bước. Một câu hô to, lập tức kéo dân trong thôn xúm lại, ai nấy đều tò mò thúc giục:

“Có chuyện gì thế? Mau nói đi!”

Người bán hàng rong ho khan một tiếng, chậm rãi hạ giọng:

“Trong kinh có một nơi phong nguyệt phồn hoa.”

“Ta biết, hình như tên là Phất.., Phất Hương Các! Nghe nói cô nương nơi đó đẹp như tiên giáng trần, khách ra vào đều là quan to quyền quý.”

“Không sai, chính là chỗ đó. Nhưng các ngươi biết không, Phất Hương Các thực ra lại là sào huyệt của đám loạn đảng!”

Đám đông ồ lên, người thì trợn mắt, kẻ thì hít khí lạnh.

“Đúng vậy, chuyện này nào có đơn giản. Thánh thượng nổi giận, trong một đêm liền hạ lệnh san bằng, máu chảy thành sông, không biết bao nhiêu người bỏ mạng…”

Có kẻ than thở: “Đáng thương thay những cô nương đó.”

Lại có phụ nhân hừ lạnh, buông một câu đầy căm giận:

“Vốn dĩ chẳng phải hạng thanh bạch gì, nay còn mưu đồ làm loạn, chết cũng đáng!”

Nói xong, bà xoay người bỏ đi.

Người bán hàng rong hậm hực gọi với theo:

“Thím đã nghe náo nhiệt, cũng nên mua giúp ta vài thứ chứ, đều là hàng lưu hành đấy!”

“Lưu hành cái rắm!” – phụ nhân vung tay bỏ đi.

Người bán hàng rong bĩu môi, đành tiếp tục chào mời người khác. Đám đông dần tản, hắn toan gánh hàng đi thì bỗng bắt gặp một gương mặt như ngọc hiện ra trong tầm mắt.

Da trắng mịn như tuyết, đôi mày cong tinh tế, hàng mi khẽ chớp tựa cánh bướm, dưới mí mắt là đôi mắt hồ ly cong dài, trong sáng lại quyến rũ. Vẻ đẹp vừa kiều mị vừa thanh thuần, khiến người nhìn như mất hồn.

Hắn sững ra một thoáng, vội vàng cười niềm nở:

“Ôi, chẳng phải Hoa Li cô nương sao? Muốn mua chút gì chăng?”

Hoa Li khẽ gật đầu, đôi mắt lướt nhìn gánh hàng, giọng nhẹ như gió:

“Có son phấn không?”

“Có, có chứ!” – hắn nhanh nhảu lấy ra một hộp tinh xảo – “Đây là son phấn từ Phất Hương Các.”

Hoa Li đảo mắt nhìn về phía hắn, người bán hàng rong lúc này mới chợt nhớ ra lời vừa nói không ổn, hắn liền đổi giọng:

“À… là loại mà các tiểu thư trong kinh vẫn dùng đó.”

Hoa Li mỉm cười, môi hơi cong:

“Vậy lấy cho ta một hộp.”

“Được, để ta chọn hộp mới nhất.”

“Ân.” Nàng gật nhẹ, rồi như vô tình hỏi:

“Lúc nãy ngươi nhắc tới Phất Hương Các, phía sau còn chuyện gì nữa?”

Người bán hàng rong cúi đầu lục lọi, đáp qua loa:

“Chẳng phải bị hủy rồi sao, lại còn dính dáng loạn đảng, có thể có kết cục gì tốt?”

Hắn ngừng lại, liếc quanh, hạ thấp giọng:

“Nghe nói… còn liên quan tới một vị hoàng tử.”

Hoa Li giật mình, khẽ che miệng, đôi mắt thoáng hoảng hốt:

“Sao… sao lại thế được?”

Người bán hàng rong lắc đầu:

“Việc trong hoàng gia, chúng ta thường dân làm sao biết rõ. Chỉ nghe đồn vị hoàng tử kia bị Thánh thượng giam giữ, còn Phất Hương Các thì hoàn toàn biến mất rồi.”

Hoa Li im lặng gật đầu, trong lòng mơ hồ.

Người bán hàng rong hứng chí kể tiếp:

“Còn có một việc lớn nữa, ta cũng vừa nghe nói thôi.”

“Việc gì thế?” Hoa Li có chút khẩn trương trong lòng.

“Nghe đâu Thế tử Tín Quốc Công dẫn quân đánh giặc, cuối cùng cả hai phụ tử đều tử trận, không ai trở về.”

Hoa Li cụp mắt, ánh nhìn thoáng xa xăm.

Nàng đã biết chuyện này từ lâu, khi còn ở Phất Hương Các. Nghe nói lúc ấy phụ tử Thế tử truy địch, không may gặp núi lở nên bỏ mạng. Chuyện đó với nàng vốn không quan trọng. Thứ nàng bận tâm, chỉ là tin tức về Phất Hương Các.

Mà vị hoàng tử bị nhắc đến kia, chính là chủ tử trước kia của nàng – Tứ hoàng tử Tiêu Triệt.

Nói là chủ tử, nhưng thực chất là phân nửa ép buộc. Nàng bị bắt đưa vào kinh, cùng nhiều cô nương khác bị bắt từ khắp các nơi. Tất cả chỉ vì một lý do: các nàng đều có vài phần giống người trong lòng của Lục hoàng tử Tiêu Trác. Tiêu Triệt chọn trong số các nàng người có gương mặt giống nhất để bồi dưỡng thành gián điệp cài bên cạnh Tiêu Trác.

Không biết là may mắn hay bất hạnh, nàng là người có dung mạo giống nhất, được Tiêu Triệt giao trọng trách.

Kết quả thế nào, đã rõ: đại nghiệp chưa thành, chủ tử đã ngã ngựa giữa đường. Tiêu Triệt bị kết tội kết đảng tạo phản, liên lụy Phất Hương Các bị tiêu diệt. May mà nàng cơ trí thoát thân, lưu lạc đến tận Đào Nguyên thôn.

Mà người bán hàng rong cũng không nhanh nhạy tin tức gì hết, nàng đã tới đây được hơn nửa năm rồi mà hắn mới nghe ngóng được tin này.

Hoa Li hồi thần, nhíu mày than nhẹ:

“Thời buổi này… thật là loạn lạc.”

“Đúng vậy.” – người bán hàng rong đưa hộp phấn cho nàng.

Hoa Li mỉm cười nhận lấy, cảm tạ rồi xoay người trở về.

Chợt phía sau vang lên tiếng gọi:

“Ôi, kia chẳng phải là Giải Nguyên (1) lang sao?”

(1): Là người đỗ đầu kỳ thi Hương (tức kỳ thi ở cấp địa phương/tỉnh).

Bước chân Hoa Li khựng lại. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía xa. Một nam tử đang chậm rãi tiến tới – dáng người cao dài như trúc, áo xanh giản dị, cổ tay áo gọn gàng, phong thái nhã nhặn nghiêm cẩn. Tựa như cánh hạc lẻ loi giữa đồng rộng, văn chất khắc kỷ, khí độ xuất trần.

Đôi mắt Hoa Li khẽ sáng, khóe môi cong cong, như vừa phát hiện một thứ thú vị.

Nam nhân đi tới, khẽ gật đầu chào hỏi người bán hàng rong. Dưới ánh nắng xuyên qua tán cây, gương mặt hắn sáng như ngọc, nụ cười nhàn nhạt, khí vận trầm ổn.

Đối mặt lời khen, Lâm Hạc Thời chỉ mỉm cười khiêm tốn.

Người bán hàng rong chợt nghĩ ra điều gì, vội tìm giấy bút:

“Không bằng Giải Nguyên lang giúp ta viết mấy chữ treo lên gánh hàng, coi như để ta dính chút vinh quang?”

“Trương ca nể tình quá.” – Lâm Hạc Thời nói vậy, nhưng cũng không từ chối, nhận bút hỏi:

“Muốn viết thế nào?”

Giọng hắn trầm ấm, thanh lạnh mà trong trẻo, từng chữ rành rọt, không vương tạp âm, lại dịu dàng như ngọc.

Rơi vào tai Hoa Li, lại như có móng vuốt khẽ cào nơi đáy tim, ngứa ngáy khó chịu.

Nàng cắn nhẹ đầu lưỡi, tâm tư chuyển động, giả vờ bình thản ôm hộp phấn quay về.

Ngay khi lòng còn rung rinh, phía sau vang lên một tiếng gọi thấp giọng:

“Tỷ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc