Thư Dao gửi tin bán ảnh tốt nhất liên tục, ngụy trang thành dáng vẻ bị trộm tài khoản một cách hoàn mỹ.
Thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cô hết sức hài lòng với thành quả của mình.
Chỉ không biết liệu Lương Diễn có khiếp sợ vì thao tác chuyên nghiệp này của cô không. Giờ đây, Thư Dao không thể chờ được câu trả lời của anh.
Thư Dao bịt tai trộm chuông xóa bỏ tin nhắn với anh, bình tĩnh hoà nhã cầm bút, chuẩn bị tiếp tục tính toán bài tập trên nháp như chưa có việc gì --
Ngòi bút đâm toạc mảnh giấy tính toán.
Mới là lạ a a a a!!!
Toàn thân Thư Dao đều sắp rối loạn tâm lý sau sang chấn cô làm với Lương Diễn rồi!
Chẳng lẽ Lương Diễn khắc cô hả? Vì sao vừa gặp phải anh thì đời cô bắt đầu điên cuồng tìm lỗ chui cho đỡ mất mặt thế này a a a a!
Thư Dao hóa xấu hổ thành đồng lực, làm một hơi hơn hai mươi câu đồ thị tích phân mà vẫn không thể nào thoát khỏi bóng ma mang tên Lương Diễn.
Ngải Lam ngồi bên cạnh định hỏi han tình hình của bạn tốt, nhưng vừa đảo mắt đã hốt hoảng vì dáng vẻ múa bút thành văn của cô bạn. Bị sự nhiệt huyết học tập vĩ đại của bạn tốt truyền sang, Ngải Lam bị kinh hãi cũng không lười biếng nữa, nghiêm trang ngay ngắn nghe nốt tiết học còn lại.
Đến giờ ăn cơm trưa, Thư Dao mới run rẩy nhắn tin cho Lương Diễn --
"Xin lỗi nhé, tài khoản Wechat của tôi bị hack rồi."
"Mãi giờ mới lấy lại được."
Chèn thêm icon bé mèo muốn thở dài.
Lương Diễn không phản hồi.
Mãi đến tận tối, Thư Dao mới nhận được tin nhắn.
Lương Diễn: "Ừ."
Thư Dao hóa xấu hổ thành thèm ăn, buổi tối cố gắng ăn hết một vỉ bánh bao hấp.
-
Thư Dao chờ hai ngày mà phía Thái Quát vẫn rề rà không kí gửi biên bản thanh lý hợp đồng tới.
"Tớ mời luật sư đi cùng," Thư Dao an ủi bạn, "Cậu yên tâm, lần này tớ sẽ không dẫm phải mìn nữa đâu."
Ngải Lam vẫn không yên lòng, đúng lúc Tần Dương rảnh rỗi, cô nàng bắt anh chàng tới, cố ý đi cùng Thư Dao.
Thư Dao lại thấy chẳng sao cả, cô báo danh tính, lễ tân nhìn cô thật lâu rồi chủ động dẫn cô vào phòng khách chờ.
Thái Quát nghe người ta nói Thư Dao đến, gật gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, rồi vẫn tiếp tục nói chuyện với Lục Tuế Tuế.
Lục Tuế Tuế chính là con tốt đen Thái Quát tìm được.
Năm nay vừa tốt nghiệp và rất có sở trường về hai loại nhạc cụ đàn tranh, tỳ bà.
Mắt hạnh mặt trái xoan.
Đúng chuẩn gương mặt mỹ nhân cổ điển.
Lục Tuế Tuế tò mò hỏi: "Chị Thái, ""Dao Trụ Khuẩn" thật trông thế nào ạ? Chị có ảnh chụp không?"
Thái Quát tùy ý nói: "Cũng thường thường thôi, ngũ quan trông cũng tạm, chẳng có phong thái gì đặc biệt."
Thái Quát xem giờ, chờ qua gần một tiếng đồng hồ, mới ung dung thảnh thơi đứng lên.
Đẩy cửa phòng khách ra, toàn bộ sự chú ý của chị ta bị Thư Dao ngồi giữa thu hút.
Áo T trắng với quần jeans, tóc được túm tùy ý thành kiểu buộc đuôi ngựa, trang phục thường thường không có gì đặc sắc, nhưng gương mặt đó lại hoàn toàn không liên quan gì đến lời đánh giá đó.
Lúc trước nhìn ảnh thẻ trên giấy chứng minh thư thì chỉ nhìn ra được một cô gái đẹp nhưng đơ, nhưng gặp người thật mới biết, cô gái ấy có thần đến nhường nào.
Da cô rất trắng, trắng đến mức trông như thiếu máu, trông ốm yếu vì ít phơi nắng. Cứ như thể ngay sau đó, cô sẽ phá kén, trở thành mỹ nhân ngọc lưu ly quý báu.
Như người trời tự ngã xuống trần gian.
So với sự nổi bật đó, Lục Tuế Tuế mà Thái Quát khó khăn tìm được chỉ như loài người dưới bầu trời.
Bàn tay đang mở cửa của Thái Quát khựng một chút.
Chị ta đổi ý rồi.
Cục cưng thế này hiếm có khó tìm biết bao.
Lúc trước tìm Lục Tuế Tuế đã hao phí không ít tinh lực của chị ta, để tránh việc lòi đuôi, gần một năm trời, Thái Quát đều yêu cầu Thư Dao chơi đàn tranh hoặc tỳ bà --
Phải biết rằng, mấy năm cũ Thư Dao hăng hái lên còn có thể kèo đàn nhị rồi đàn không nữa!
Thái Quát biết đi đâu để tìm được thiếu nữ bằng tuổi cô mà còn thành thạo nắm giữ nhiều kỹ năng như thế?
Lúc trước Thư Dao chưa đến gặp mặt Thái Quát, hai người chỉ liên lạc với nhau qua Wechat --
Có thể gõ chữ thì tuyệt nhiên không gửi voice chat, Thư Dao không chú ý nhiều đến chị ta, cũng đã xem ảnh chụp của Thái Quát, kiểu tóc y như Lâm Phẩm Như quay về báo thù, nhưng diện mạo lại y như mẹ của Hồng Thế Hiền (*). Rõ ràng đang cười, nhưng trong mắt đầy vẻ mưu mô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



