Kể từ mấy năm trước, trường học đã hủy bỏ việc thi lại lần ba trước tốt nghiệp. Vậy nên với Thư Dao, kỳ thi toán cao cấp nửa học kỳ là cơ hội cuối cùng của cô, nếu để vụt mất khỏi tay sẽ phải đối mặt với việc hoãn tốt nghiệp kéo dài.
Thư Dao mạnh mẽ lên dây cót tinh thần, cô ngồi trong góc hẻo lánh cạnh cửa sổ, vừa nghe giảng viên giảng bài, vừa viết suy luận của mình lên giấy nháp, tính giới hạn.
Ngải Lam hỏi Thư Dao: "Cậu liên lạc với anh Lương chưa?"
"Chưa."
Ngải Lam giựt dây: "Đã qua lâu thế rồi, cậu cũng nên liên lạc với người ta một chút -- Đừng quên, thứ bảy này cậu đi xem mắt rồi đấy."
Thư Dao bắt đầu khổ não do chứng ám ảnh sợ xã hội phát tác: "Tớ không biết nên gửi tin mở lời thế nào với anh ấy."
Ngải Lam không để bụng: "Vậy cậu nói luôn vào vấn đề chính đi, hỏi luôn chuyện xem mắt với anh ấy."
Thư Dao không giải được đề, suy luận về giới hạn vừa nãy làm đầu óc của cô nhất thời rối lanh tanh bành.
Mở hòm thư, trượt đến giữa, tìm được Lương Diễn, bấm vào.
Trước khi nhắn tin, Thư Dao không khỏi bấm vào hình đại diện của anh để xem dòng thời gian.
Anh chẳng đăng một dòng trạng thái nào.
Không phải do thiết lập quyền riêng tư hay cài chế độ bài đăng chỉ tồn tại trong vài ngày, mà là rỗng tuếch, chẳng có một thứ gì.
Về lại khung chat, dưới sự chỉ đạo của Ngải Lam, cuối cùng Thư Dao gõ tin nhắn thành công.
"Chào anh, tôi muốn hỏi một chút, thứ bảy này anh có rảnh không?""
Ngải Lam ân cần chỉ bảo: "Hỏi như thế có vẻ máy móc quá, tốt nhất là gửi thêm một cái ảnh đáng yêu cho anh ấy. Còn nhớ mấy tấm meo meo ngồi xổm tớ gửi hôm qua không? Cái đó cũng hợp đấy."
Thư Dao mở album ảnh theo lời cô bạn, vừa bấm vào tấm meo meo ngồi xổm, đang chuẩn bị gửi đi, thì bất ngờ bị giảng viên toán cao cấp điểm danh: "Mời bạn Thư Dao phát biểu ý kiến."
Vừa rồi Thư Dao chỉ mải nói chuyện với Ngải Lam, hoàn toàn không biết giảng viên hỏi gì. Cô kinh ngạc run tay, lại chọn thêm một bức ảnh, cô cũng không để ý, chỉ vội vàng bấm vào nút gửi màu xanh.
Đứng dậy, cô lúng túng nói: "Xin lỗi cô ạ, em không biết."
Giảng viên toán cao cấp cũng không làm cô khó xử, bảo cô ngồi xuống rồi tiếp tục gọi những người khác.
Thư Dao đổ một tầng mồ hôi tay, cô rút khăn giấy, bắt đầu chà lau, rồi thấy tin nhắn nhảy ra trên màn hình điện thoại.
Lương Diễn: "Gì đây?"
Thư Dao đầy bụng nghi ngờ, bấm vào.
Sau khi nhìn rõ đống tin nhắn, cô chết lặng.
Vừa rồi, ngoài ảnh meo meo ngồi xổm, cô còn gửi cho Lương Diễn một ảnh chụp màn hình trong một bộ tiểu thuyết a a a!
Đó là bộ tiểu thuyết cô vừa xem hôm kia, tác giả hùng dũng lái xe ngay ranh giới xét duyệt.
Thư Dao dự cảm sẽ bị khóa nên lập tức lưu mấy tấm xuống giữ gìn, cũng coi như ít vụn thịt con con trong bát nước thịt luộc trong thấy đáy.
Tuy chỉ có vài nét vẽ ít ỏi, nhưng tốc độ xe nhanh đến mức có thể sánh ngang với phi thuyền vũ trụ cộng tên lửa.
Ngôn từ buông thả to gan lạ lùng, Thư Dao thậm chí còn nghi ngờ tác giả không cần tài khoản đó nữa.
Thư Dao nhìn chằm chằm mấy con chữ trên ảnh một lúc lâu, câm như hến.
Khi gặp khủng hoảng, con người thường bộc phát tiềm năng vô hạn, cô vừa vắt óc ngẫm nghĩ liền nảy ra một cách siêu hay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



