Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Phủ ngắm cây trâm trong tay rồi liếc Quý Đào Nhiên. Trong ánh mắt đã thoáng sắc đỏ, hắn cười nhạt: “Tốt, rất tốt. Bổn vương thích nhất là kẻ biết điều.” Tiếng cười vừa dứt, bàn tay hắn đột ngột vung lên. Chỉ nghe một tiếng “rắc” sau đó là cảnh cây trâm ngọc vỡ nát khiến máu tươi bắn tung tóe.
Quý Đào Nhiên chưa kịp nghĩ gì nữa cũng không thể nghĩ được gì. Hình ảnh cuối cùng hắn thấy là gương mặt hoảng sợ của Thôi Vân Hoàn. Cả đời này hắn chưa từng thấy nàng hoảng sợ đến vậy.
Tiếng ve kêu bên ngoài bỗng chốc tắt lịm, thế gian chìm vào yên tĩnh.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Quý Đào Nhiên chợt nhớ đến nửa bài thơ mình còn đọc dang dở:
“Sương nặng khó bay cao,
Gió nhiều tiếng dễ chìm.
Người đời chẳng tin lòng trong sạch,
Ai thấu nỗi lòng ta.”
Quả nhiên là báo hiệu những điều xui xẻo.
Trâm ngọc vỡ nát biến thành tro bụi dưới một chưởng của Triệu Phủ. Chỉ còn vài viên lăn đi khắp nơi, ánh sáng của viên ngọc lúc ẩn lúc hiện trong máu đỏ. Một viên lớn nhất lăn đến ngay trước mũi giày thêu của Thôi Vân Hoàn, ánh ngọc lấp lánh nhuốm màu đỏ tươi chói mắt.
Nàng run rẩy đưa tay nhặt viên ngọc dính máu ấy lên.
Thơ rằng:
Giang Nam đẹp,
Cảnh cũ đã từng quen.
Nắng lên sông thắm hơn lửa,
Xuân về sông biếc tựa lam.
Sao nỡ quên Giang Nam?
Nhớ Giang Nam,
Nhớ nhất là Hàng Châu.
Chùa trong trăng tìm quế tử,
Gối đình quận ngắm triều dâng.
Ngày nào lại ghé thăm?
Nhớ Giang Nam,
Thứ đến nhớ Ngô cung.
Ba bài thơ này, bài đầu tiên là “Nhớ Giang Nam – Giang Nam đẹp”, hai bài sau là “Nhớ Giang Nam – Nhớ Giang Nam”, đều là của thi nhân đời Đường Bạch Cư Dị. Chỉ với vài câu ngắn ngủi đã phác họa rõ nét những cảnh sắc đẹp đẽ, đáng xem nhất của vùng Giang Nam. Từ đó, hai chữ “Giang Nam” đã nói lên biết bao nỗi niềm triền miên, tình mây ý nước, khiến người ta vừa nghe đã lòng đã hướng về.
Người đời đều biết Giang Nam đẹp nhưng lại không biết trên thế gian này cũng có một nơi được mệnh danh là “tiểu Giang Nam trên đất Tắc”, đó chính là Phu Châu thuộc địa phận Thiểm Tây.
Vị trí địa lý của Phu Châu vô cùng hiểm yếu, giao nhau với địa giới của năm huyện xung quanh là Trung Bộ, Đắp Thành, Lạc Xuyên, cái gọi là “tam xuyên giao nhau, ngũ lộ khâm hầu”, vì vậy còn được gọi là thành Ngũ Giao, từ xưa đến nay luôn là vùng đất tranh chấp của các nhà binh.
Xung quanh còn có ba ngọn núi Bách Sơn, Hoàng Long Sơn, Phượng Hoàng Sơn tạo thành thế chân vạc, hai con sông Lạc và Hồ Lô song song chảy qua, núi xanh bao bọc, sóng biếc dập dờn, thật là non nước hữu tình, không thua kém gì phong cảnh Giang Nam, cho nên lại có danh xưng “tiểu Giang Nam trên đất Tắc”.
Hôm ấy, đúng lúc đang đầu hạ, vào giờ ngọ, nắng hè gay gắt. Trong thành Phu Châu, dân chúng phần lớn đều ở trong nhà nghỉ trưa tránh nóng nhưng ở bờ sông Hồ Lô phía tây lại đang vô cùng ồn ào náo nhiệt.
Hóa ra gần bờ sông trồng rất nhiều cây liễu, hòe, dương, đều là những cây cổ thụ lâu năm, có mấy cây tuổi thọ đến trăm năm, phải mấy người ôm mới xuể. Cành lá xum xuê che kín cả một khoảng trời, tạo thành một vùng râm mát.
Bởi vì gần bờ sông, tiếng nước róc rách, gió nhẹ từ mặt sông thổi vào cho nên không có chút nóng nực nào, đúng là một nơi tốt để giết thời gian và hóng mát.
Giờ này khắc này, trên bờ sông có hơn mười đứa trẻ khoảng chừng sáu bảy tuổi, đứa nào đứa nấy cởi trần, xắn quần, đang ở vùng nước cạn ven sông không ngừng nghịch nước bắt cá.
Chợt thấy có một đứa trẻ cúi đầu nhìn chằm chằm mặt nước, ngơ ngác đi về phía nước sâu. Mới đi được hai bước, liền nghe một đứa trẻ lớn hơn bên cạnh quát: “Cẩu Tử mau quay lại!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










