Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khuê Trung Ký Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Triệu Phủ lần lượt đọc từng cái tên nhưng Thôi Vân Hoàn vẫn giữ nét mặt bình tĩnh. Quý Đào Nhiên đứng bên cạnh nhìn nàng, trong lòng vừa kinh ngạc vừa bối rối.

Thấy nàng vẫn im lặng, Triệu Phủ cũng không thấy bất ngờ, hắn chỉ nói: “Nàng không nói cũng chẳng sao. Ta sẽ điều tra từng người một, sớm muộn gì cũng rõ. Nếu tra không ra thì giết hết và ta sẽ bắt đầu từ hắn!” Triệu Phủ giơ tay chỉ thẳng vào Quý Đào Nhiên như một mũi kiếm.

Thôi Vân Hoàn sắc mặt dần tái đi, cuối cùng cất giọng: “Vương gia biết rõ chuyện này không liên quan đến Quý đại nhân mà.”

Ánh mắt Triệu Phủ tối sầm: “Vậy thì nàng nói đi, kẻ đó là ai?”

Thôi Vân Hoàn khẽ chau mày. Ánh mắt nàng vẫn là sự kiên định không ai thay đổi nổi.

Triệu Phủ và nàng đã là vợ chồng nhiều năm, đương nhiên hắn hiểu rõ tính tình của nàng. Hắn cười nhạt: “Xem ra nàng ấy ngại không chịu nói, hay là ngươi nói cho ta biết đi. Người được nàng hết lòng che chở rốt cuộc là ai?”

Với tính cách của Triệu Phủ, một khi đã nảy sinh nghi ngờ thì hắn có thể lật tung cả triều đình để tìm cho ra sự thật. Hơn nữa bữa tiệc tối qua của Giang Hạ Vương chỉ mời vài người, danh sách đã có trong tay cho nên muốn điều tra cũng chẳng khó.

Người khác có thể không biết nhưng Quý Đào Nhiên nhớ rất rõ: năm xưa ở Tây Bắc, chỉ vì tìm kiếm một người bỏ trốn mà Triệu Phủ đã ra lệnh giết sạch hơn ba trăm người trong một bộ tộc bị nghi ngờ che giấu người bỏ trốn đó.

Đến nay, người Tây Bắc mỗi khi nghe đến tên Giang Hạ Vương Triệu Phủ vẫn còn sợ hãi, họ cho rằng hắn là ngôi sao ác quỷ từ trên trời rơi xuống, chỉ cần nhắc đến là trẻ con nín khóc.

Trong gian nhà im lặng, tiếng ve ngoài kia càng thêm ồn ào.

Bỗng nghe Quý Đào Nhiên nói: “Chuyện đã đến nước này, thần chỉ còn cách bẩm rõ với Vương gia.”

Thôi Vân Hoàn khẽ giật mình quay sang nhìn hắn. Triệu Phủ cũng nhìn theo. Hắn chỉ thấy Quý Đào Nhiên khẽ thở dài: “Tối qua, thần quả thật có gặp trắc phi.” Không để hai người kịp lên tiếng, Quý Đào Nhiên nói tiếp: “Người mà Vương gia nghi ngờ... chính là thần.”

Thôi Vân Hoàn tái mét mặt, quát lên: “Quý đại nhân!”

Triệu Phủ cũng hỏi lại: “Là ngươi?”

Quý Đào Nhiên hít sâu một hơi, khẽ cười một cách cay đắng: “Vốn dĩ thần không dám thừa nhận, nhưng xem ra đã đến lúc không thể giấu Vương gia được nữa.”

Triệu Phủ vẫn còn nghi ngờ trong khi đó Thôi Vân Hoàn thì nóng ruột: “Quý Đào Nhiên, ngươi đừng nói bậy!”

Nghe tiếng nàng quát lớn sao Quý Đào Nhiên lại không hiểu ra nàng đang muốn cứu mình. Hắn nhắm mắt, mọi chuyện năm xưa như ùa về, rồi chậm rãi nói: “Đúng như lời Vương gia nói, trước khi nương nương vào phủ, thần đã đem lòng yêu mến. Tối qua... vì uống say nên thần vô tình gặp nương nương ở đình Cánh Nhiên và đã không giữ được mình mà làm ra hành động không phù hợp. Chuyện này thực ra không liên quan đến nương nương. Người chỉ vì nể tình bạn cũ nên nhẫn nhịn không nói. Huống chi nương nương trong lòng thấy có lỗi thì sao có thể tự mở lời với Vương gia được.”

Quý Đào Nhiên không nhìn Triệu Phủ mà chỉ đưa mắt về phía Thôi Vân Hoàn đang ngồi ngơ ngác, giọng bình tĩnh đến lạ: “Nếu Vương gia không tin thì hãy xem vật này.” Nói rồi, hắn thò tay vào trong áo. Khi rút ra đã có một cây trâm hoa mai đính ngọc sáng rực.

Triệu Phủ đưa tay nhận lấy, không cần nhìn kỹ cũng biết đó là vật của Thôi Vân Hoàn. Sau đó, Quý Đào Nhiên nói: “Thần biết mình có tội cho nên chủ động nhận hết. Chỉ mong Vương gia tha thứ cho thần vì lỗi lầm trong giây phút lỡ dại.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc