Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
La Vân Sân đưa Cố Tử Hi đến một quán cà phê gần trường rồi ngồi xuống. Hắn gọi một ly Blue Mountain, rồi gọi giúp Cố Tử Hi một ly Cappuccino. Cố Tử Hi vừa nghe liền từ chối, đổi thành nước chanh.
“Em không phải thích uống Cappuccino nhất sao?” La Vân Sân khó hiểu hỏi.
Cố Tử Hi trả lời qua loa: “Dạ dày không thoải mái, không muốn uống.” Từ khi chia tay với La Vân Sân, đêm nào cô cũng mất ngủ, đâu còn dám uống những thứ như cà phê nữa.
Chờ khi cà phê và nước chanh được mang lên, La Vân Sân uống một ngụm, cảm thấy hương vị thơm thuần ngày thường giờ vào miệng chỉ còn lại vị đắng chát. Hắn chậm rãi mở miệng: “Anh biết em vì anh mà hy sinh rất nhiều, anh rất xin lỗi em.”
Cố Tử Hi cũng cầm ly uống một ngụm nước chanh, nghe vậy liền khinh thường nói: “Nếu anh chỉ muốn nói câu này thì chúng ta không cần thiết phải ngồi ở đây nói chuyện đâu.”
Trong mắt La Vân Sân tràn đầy đau xót. Cố Tử Hi nhìn thoáng qua, thế mà lòng cũng đau theo, cô vội dời mắt đi, nói thêm: “Nếu anh không có gì muốn nói, vậy tôi đi trước đây.”
La Vân Sân vội nắm lấy tay cô: “Tử Hi, mặc kệ anh đã làm gì, nhưng em phải tin rằng, anh thật sự từng yêu em.”
Cố Tử Hi cười châm biếm: “Đúng vậy, chỉ là ‘từng yêu’ mà thôi.” Cô dừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi đối với anh cũng chỉ là ‘từng yêu’ mà thôi.”
La Vân Sân nắm tay cô càng chặt hơn, chắc chắn nói: “Tử Hi, anh biết em vẫn còn yêu anh.”
Cố Tử Hi mạnh mẽ hất tay hắn ra, cũng chẳng buồn nói dối: “Đúng, tôi vẫn còn yêu anh. Chỉ cần tôi chưa mất trí nhớ thì tôi không thể nào lập tức quên hết quá khứ được. Tôi không giống anh, có thể tiêu sái như vậy, nói chia tay là chia tay, Cố Tử Hi tôi không làm được.”
La Vân Sân nói đi nói lại, rốt cuộc vẫn chỉ là một câu: “Là anh có lỗi với em.”
Cố Tử Hi nhắm mắt lắc đầu: “Nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi với tôi, thì đừng đến tìm tôi nữa. Ít nhất đối với tôi mà nói, chia tay xong còn có thể làm bạn bè là chuyện tuyệt đối không thể, trừ phi tôi chưa từng yêu anh.”
La Vân Sân lại nói: “Không phải anh cố chấp bám lấy em không buông, là vì em lớn thế này rồi lần đầu tiên một mình đi xa nhà, anh làm sao cũng không yên tâm được. Anh gọi điện cho dì không phải là hư tình giả ý, anh thật sự rất lo lắng cho em.”
Cố Tử Hi nhếch môi cười: “La Vân Sân, tôi năm nay 22 tuổi chứ không phải 12 tuổi. Anh ngay cả chuyện sau lưng tôi ngoại tình cũng làm được, tại sao bây giờ lại còn bày ra cái bộ dạng mèo khóc chuột giả từ bi này để lo lắng cho tôi? Càng nực cười hơn là còn nói cái gì mà không phải hư tình giả ý. Mấy lời này của anh, tôi không tin.”
Vẻ mặt vốn ôn hòa, hiền lành của La Vân Sân giờ đây tràn đầy vẻ đau khổ, khiến Cố Tử Hi bỗng có cảm giác nực cười, cứ như thể chính cô mới là kẻ bạc tình bỏ rơi hắn vậy.
"Anh thật sự lo cho em. Đế đô rộng lớn như vậy, em cũng chỉ quen biết mỗi mình anh. Có bất cứ chuyện gì em đều có thể gọi cho anh, dù chỉ là bạn bè bình thường, anh cũng vẫn sẽ quan tâm em." La Vân Sân lại nắm lấy bàn tay Cố Tử Hi, tha thiết nói.
Cố Tử Hi chẳng muốn nói thêm lời nào với hắn, cô rút tay lại, đứng dậy định bỏ đi. Đi được hai bước, cô quay người lại, không bỏ sót vẻ mừng rỡ thoáng qua trên mặt La Vân Sân, nhưng rất nhanh hắn đã lại thất vọng.
"La Vân Sân, mẹ tôi chưa biết chuyện hai chúng ta chia tay, tôi nghĩ anh cũng biết điều đó, nên làm ơn đừng làm phiền mẹ tôi nữa." Cô lạnh lùng cảnh cáo: "Nếu được, tôi hy vọng anh cũng nói cho bố mẹ anh biết. Họ đối xử với tôi quá tốt, tôi thật sự không mở lời được."
Nói xong, cô dứt khoát rời đi không chút lưu luyến.
Thấy cô quyết tuyệt như vậy, La Vân Sân có chút hối hận, nhưng hắn hiểu hiện tại không phải lúc để ủy mị vì tình cảm nam nữ. Hắn chán nản uống cạn ly cà phê còn thừa, rồi cũng bước ra khỏi quán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


