Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dù trong lòng không tình nguyện đến đâu, đầu tháng 9, Cố Tử Hi vẫn lên đường đến Đế Đô.
Khi cô lên máy bay, thời tiết ở quê nhà vô cùng âm u, nhưng khi xuống máy bay, Đế Đô lại rực rỡ ánh nắng, chói chang đến mức khiến cô không mở nổi mắt. Cô nheo mắt lại, khi mở ra lần nữa, một cảm giác áp lực từ đáy lòng lan tràn, khiến cô khó mà diễn tả thành lời. Một thân một mình lấy hành lý ký gửi, thấy thời gian còn sớm, cô ngồi lại khu nghỉ ngơi ở sảnh chờ một lúc rồi mới bắt xe buýt sân bay để rời đi.
Khi đến Đại học Nhân Dân, các đàn anh đàn chị đang đứng ở cổng chào đón tân sinh viên. Cố Tử Hi - một cô gái nhỏ nhắn mang theo hành lý cồng kềnh, đứng dưới ánh nắng gay gắt chẳng mấy chốc đã toát một tầng mồ hôi mỏng. Có một đàn anh nhiệt tình nhìn thấy cô từ xa liền lập tức chạy tới giúp đỡ.
Cố Tử Hi thở phào nhẹ nhõm. Dưới sự hỗ trợ của đàn anh, cô báo danh, nộp phí và thuận lợi nhận được chìa khóa ký túc xá. Sau đó, đàn anh lại dẫn cô tìm đến khu ký túc xá dành cho nghiên cứu sinh. Vị đàn anh này đặc biệt hoạt bát, dọc đường đi nói cười vui vẻ, pha trò khiến tâm trạng Cố Tử Hi khá lên không ít.
Thấy đàn anh khuân chiếc vali to tướng của mình vào tận phòng, Cố Tử Hi vô cùng cảm kích.
Đàn anh nghe cô cảm ơn rối rít liền nói đùa: “Nếu muốn cảm ơn thì mời anh ăn một bữa cơm đi.”
Nụ cười trên mặt Cố Tử Hi cứng lại. Mấy năm nay La Vân Sân gần như là người khác giới duy nhất cô tiếp xúc, đột nhiên đối mặt với lời trêu đùa của người đàn ông khác, cô bỗng cảm thấy vô cùng phản cảm.
Đàn anh nhận thấy thái độ Cố Tử Hi thay đổi, lập tức ý thức được mình lỡ lời, vội nói: “Anh chỉ đùa thôi, em đừng tưởng thật nhé.”
Cố Tử Hi miễn cưỡng cười, nhưng liếc qua là biết rất mất tự nhiên. Cô lại nói cảm ơn đàn anh một lần nữa, may mà lần này đối phương không nói gì thêm, chào tạm biệt rồi rời đi.
Đàn anh vừa đi, trong phòng không còn bóng người, Cố Tử Hi mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế. Từ sau khi không còn liên lạc với La Vân Sân, cô dường như hình thành một thói quen, chỉ cần ở một mình là sẽ ngồi ngẩn người, có khi cứ thế cả ngày cũng được. Trước kia cô cũng không biết mình lại có thể trở nên như thế này.
May mà cũng chỉ một lúc sau thì bạn cùng phòng đến. Hai người giới thiệu làm quen. Cố Tử Hi nhanh chóng biết được đối phương tên là Lục Khả Duy, là sinh viên được tuyển thẳng lên cao học của trường. Bạn trai của Lục Khả Duy cũng đang học thạc sĩ tại đây. Khi nhắc đến bạn trai, ánh mắt Lục Khả Duy ánh lên vẻ dịu dàng, điều đó lại như một mũi dao hung hăng đâm vào tim Cố Tử Hi.
Sau khi làm quen, Lục Khả Duy xung phong giúp Cố Tử Hi trải ga giường, sau đó hai người bắt đầu dọn dẹp phòng ốc. Chờ đến khi ký túc xá sạch sẽ tinh tươm, hai người tuy mệt nhưng nhìn lại thành quả đều thấy tâm trạng vui vẻ. Lục Khả Duy biết Cố Tử Hi từ tỉnh ngoài đến, liền đề nghị đưa cô đi dạo quanh trường để làm quen hoàn cảnh, Cố Tử Hi tất nhiên vui vẻ đồng ý.
Nhân Đại là một trong những trường đại học có lịch sử lâu đời trong nước, không khí nhân văn nồng đậm, cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Cố Tử Hi đi theo Lục Khả Duy lượn lờ rất lâu mà vẫn chưa đi hết trường.
Khi trời chập choạng tối, Lục Khả Duy nói muốn mời Cố Tử Hi đi ăn cơm.
Ở chung một buổi chiều, Cố Tử Hi nhận thấy Lục Khả Duy là một cô gái rộng lượng và tốt bụng, cô cũng dần buông lỏng cảnh giác mà trêu đùa lại: “Cậu chắc chắn là muốn đi cùng bạn trai rồi, tớ mới không làm bóng đèn đâu.” Nói xong còn cố ý nháy mắt đầy ẩn ý.
Lục Khả Duy vỗ vai cô một cái: “Anh ấy vẫn chưa về trường đâu, chỉ có hai đứa mình thôi.” Nói xong trên mặt hiện lên hai ráng mây hồng, đây là lần đầu tiên Cố Tử Hi thấy cô bạn tính tình hào sảng này thẹn thùng.
Lục Khả Duy vô cùng ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại dường như lại hiểu ra: “Cũng phải, cậu từ nơi xa như vậy thi đến Đế Đô, nếu có bạn trai ở bên kia thì chắc chắn sẽ không đồng ý để cậu đi đâu.”
“Đúng vậy đấy.” Cố Tử Hi hùa theo lời cô ấy, nhưng nghe thấy cách nói này, cô càng cảm thấy việc mình vì La Vân Sân mà trả giá tất cả quả thực là một sự châm biếm chua chát.
Hai cô gái trạc tuổi nhau mới gặp đã thân, dọc đường nói cười vui vẻ.
Chỉ là Cố Tử Hi có nằm mơ cũng không ngờ, cô vừa xuất hiện ở cổng trường Nhân Đại đã bị người ta kéo lại. Cô hoảng sợ, vừa vùng vẫy vừa nhìn về phía người tới, không ngờ lại là La Vân Sân.
Nhìn thấy phản ứng của Cố Tử Hi, Lục Khả Duy lập tức định giúp cô cắt đuôi kẻ này.
La Vân Sân nắm chặt lấy tay Cố Tử Hi không buông, khẩn khoản nói với Lục Khả Duy: “Tôi và cô ấy có một số việc cần nói chuyện riêng, làm ơn cho chúng tôi chút không gian.”
Cố Tử Hi thấy không dứt ra được, cũng không muốn giãy giụa thêm, chỉ lạnh lùng nói: “Tôi không có bất cứ lời nào muốn nói với anh, anh đi đi.”
Lục Khả Duy nhìn La Vân Sân, lại nhìn Cố Tử Hi, đứng tại chỗ không biết làm sao.
“Anh đã đợi em ở đây cả buổi chiều, chỉ nói vài câu thôi cũng không được sao?” La Vân Sân cầu xin.
Cố Tử Hi hơi cúi đầu, hiểu rằng hôm nay hắn sẽ không dễ dàng buông tha, cô đành phải nói lời xin lỗi với Lục Khả Duy, rồi đi theo La Vân Sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


