Giang Uyển Ninh cũng hiểu tình hình hiện tại không thích hợp để tính sổ. Chờ về Giang gia rồi, nàng sẽ khiến Giang Dữu dù có miệng lưỡi sắc bén đến đâu cũng khó thoát khỏi trừng phạt.
Vì thế, nàng nhẫn nại thu lại lửa giận trong lòng, đỡ Giang Sân Kiệt dậy:
“Chúng ta đưa đại ca về trước. Chuyện khác để sau.”
Giang Hoài lập tức gật đầu, chủ động tiếp nhận Giang Sân Kiệt, cõng hắn sau lưng.
Hắn không quên cảnh cáo Giang Dữu:
“Ngươi phải đi theo chúng ta! Đừng hòng trốn.”
Một hàng bốn người rời khỏi Tư Quá Nhai.
Bên ngoài Tư Quá Nhai, một chiếc xe ngựa hoa lệ đang chờ sẵn. Giang Dữu thản nhiên lên xe, vừa ngồi xuống đã cảm thán:
“Chậc, dễ chịu thật!”
Nàng xoa đệm xe mềm mại, cảm giác đúng là khác hẳn so với nền đá cứng ngắc mấy ngày qua.
Thấy thoải mái, nàng liền tựa vào xe đánh một giấc.
Dù gì nàng cũng chẳng sợ hai người kia giở trò gì, thiên lôi vừa dạy cho bọn họ một bài học nhớ đời, gan có lớn cũng phải dè chừng.
Vả lại, Giang Uyển Ninh còn đang trông mong mang nàng về chịu phạt kia mà.
Chẳng bao lâu, tiếng hít thở đều đặn vang lên trong xe.
Giang Uyển Ninh giận sôi máu, nhưng chỉ có thể nuốt xuống.
Toàn bộ xe ngựa lúc này đều ngập tràn “mùi hôi” giống hệt người thường của Giang Dữu, làm nàng muốn ói mà phải nhịn!
“Gia chủ, phu nhân! Không ổn rồi! Đại thiếu gia bị thương hôn mê!”
Trước cửa đã tụ tập đông đảo người trong tộc, phần lớn là phàm nhân không có linh căn, nhưng cũng có không ít tu sĩ.
Nghe tin đại thiếu gia bị thương, ai nấy đều bàn tán xôn xao.
Giang Uyển Ninh vẫn chưa xuống xe, chỉ sai Giang Hoài đi báo tin trước.
Nàng nghe tiếng ồn bên ngoài ngày càng lớn, khóe môi khẽ cong.
Người càng đông càng tốt. Như vậy, màn kịch hôm nay mới càng thêm phần “sống động”.
“Kiệt Nhi!”
Giang Nguyên Đức và Diệp Điệp vội vàng chạy ra. Giang Sân Kiệt là trưởng tử họ yêu quý nhất, tuyệt đối không thể có sơ suất.
Giang Uyển Ninh nghe tiếng bước chân dồn dập, biết thời khắc đã đến, liền cúi người, đẩy Giang Dữu tỉnh dậy.
“Muội muội, về đến nhà rồi. Cha mẹ đang đợi bên ngoài kìa.”
Về đến Giang gia, người Giang Dữu e ngại nhất chính là cha mẹ. Giờ phút này hẳn nàng đang thấp thỏm trong lòng lắm.
Giang Dữu mơ màng tỉnh dậy, thoải mái duỗi lưng một cái, liếc nhìn gương mặt đang ra vẻ quan tâm kia.
Chậc, cả hai người này… đang diễn kịch đến mức nhập tâm ghê!
Nàng theo Giang Uyển Ninh xuống xe.
Vừa xuất hiện, xung quanh lập tức lặng như tờ, một cây kim rơi cũng nghe rõ.
Giang Sân Kiệt được Giang Uyển Ninh đỡ, khuôn mặt cháy xém, tóc tai quăn tít vì bị sét đánh. Gió vừa thổi qua, tóc hắn bay lả tả như bột phấn, rơi đầy lên mặt Giang Uyển Ninh.
Giang Uyển Ninh mắt đỏ hoe, cắn chặt môi, vẻ mặt lo lắng khiến mọi người đều cảm thấy đau lòng thay.
Còn Giang Dữu, người bị phạt mấy tháng qua, lúc này lại trông khỏe mạnh lạ thường.
Dù áo quần lấm lem, nhưng khuôn mặt hồng hào, tinh thần phơi phới, thậm chí còn có vẻ… béo hơn thì phải?
Đi sung quân kiểu gì mà như đi dưỡng lão vậy?
“Kiệt Nhi!”
Giang Nguyên Đức và Diệp Điệp vội vã đón lấy Giang Sân Kiệt, cẩn thận xem xét thương thế con trai.
Sau khi xác định vết thương không nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng sẽ hồi phục, họ mới tạm yên lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)